- Ồ, tiểu tử con đi thành Ma Vân ở Đông Hải làm gì?
Vân Khiếu Thiên hiếu kỳ hỏi.
- Có một chút việc nhỏ cho nên phải tới đó một chút.
- Từ đại lục Linh Vũ đi tới thành Ma Vân ở Đông Hải vô cùng xa, trên đường cũng vô cùng hỗn loạn. Trong thành Ma Vân cũng không phải là nơi an bình. Con muốn tới đó phải cẩn thận một chút. Thực lực của con tuy rằng không kém, thế nhưng mạnh thì có người mạnh hơn. Hiện tại có lẽ có không ít người chú ý tới con, nói chung, tất cả mọi chuyện phải cẩn thận một chút.
Vân Khiếu Thiên nói với Lục Thiếu Du.
- Tiểu tế sẽ chú ý.
Lục Thiếu Du gật đầu nói. Từ đây đi tới Đông Hải vô cùng xa xôi, tất cả đều vô cùng hỗn loạn. Trên đường còn có không ít thế lực lớn. Tất cả chuyện này Lục Thiếu Du đã sớm biết được từ trong miệng Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh và Sát Phá Quân.
- Con và Thiên Âm môn kết minh?
Vân Khiếu Thiên không nói thêm gì. Lục Thiếu Du muốn đi thành Ma Vân, đương nhiên hắn sẽ không ngăn cản. Dù sao hiện tại cũng biết thực lực của tiểu tử này đã được liệt vào hàng cường giả, đi ra ngoài tôi luyện một phen cũng là chuyện tốt.
- Nhạc phụ, vị Cơ chưởng môn kia đúng là thúc thúc của Hồng Lăng sao?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Ài.
Vân Khiếu Thiên thở dài nói:
- Hắn thực sự là thúc thúc của Hồng Lăng. Lần này từ thành Cự Giang trở về ta và Hồng Lăng cũng tới Thiên Âm môn một chuyến. Vị nhị thúc này của Hồng Lăng từ trước đến nay không thích tranh giành mà chỉ thích âm luật. Thậm chí đối với chức vị tông chủ Vân Dương Tông khi trước cũng không chút hứng thú. Vì không muốn làm nhấc lên quan hệ với Vân Dương Tông cho nên hắn mới mang họ Cơ rồi tiến vào trong Thiên Âm môn.
Lục Thiếu Du nhíu mày, thực sự là có việc này. Cơ Vô Thường này không thích tranh giành, ngay cả chức vị tông chủ của Vân Dương Tông cũng không thèm để ý. Người này cũng coi như là đặc thù. Nghĩ lại, ngay cả Lục Thiếu Du cũng có chút ao ước. Trong nhân sinh, làm được như vậy là một chuyện vô cùng tốt, chí ít cũng có bao nhiêu người muốn như vậy mà không được.