- Là Thiếu Du sư đệ sao? Đệ trở về khi nào vậy?
Mã Phương, Quách Đông Dương nhìn thấy Lục Thiếu Du tức thì kinh ngạc hỏi. Cả hai người đều nở nụ cười, bởi vì đây là tam sư đệ mà bọn họ vẫn luôn kiêu ngạo.
- Đệ trở về từ ngày hôm qua.
Lục Thiếu Du nói.
- Nhanh, mấy người các ngươi mau tới ra mắt tam sư huynh của các ngươi.
Mã Phương tức thì nói với bảy thanh niên phía xa.
- Tham kiến tam sư huynh.
Bảy người này hành lễ, ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Đại danh của tam sư huynh Lục Thiếu Du, thành tựu từ Vân Dương Tông tới Cổ Vực, thành Cự Giang, tất cả bọn họ đã sớm nghe sư phụ nói qua. Nghe nhiều tới mức thuộc luôn. Sư phụ bình thường dạy bảo bọn họ thường nói chuyện về vị tam sư huynh này khiến cho bọn họ cũng vô cùng chờ mong với tam sư huynh. Có người sư huynh như vậy bọn họ cũng vô cùng tự hào. Lúc này gặp mặt cả đám đều khẩn trương và kích động.
- Các sư đệ miễn lễ, tu luyện cho tốt đi. Vì nhất mạch chúng ta mà tranh giành môt phen.
Lục Thiếu Du cười nói.
- Vâng, sư huynh.
Bảy người nghiêm túc đáp.
- Vội vàng tới đây, mấy khỏa đan dược này các sư huynh đệ nhận lấy đi.
Lục Thiếu Du từ trong nhẫn trữ vật móc ra ba mươi lăm khỏa đan dược tứ phẩm cao giai. Cho mỗi sư đệ năm khỏa, lại xuất ra mười khỏa đan dược ngũ phẩm cao giai giao cho Mã Phương và Quách Đông Dương. Chút đan dược ấy đối với Lục Thiếu Du hiện tại mà nói chính là chín trâu mất một sợi lông. Thế nhưng đối với mấy người này lại cực kỳ khổng lồ. Tuy rằng tài nguyên tu luyện của Vân Dương Tông phong phú, bọn họ lại là đệ tử của Vũ trưởng lão, tài nguyên tu luyện càng không thiếu. Thế nhưng bằng vào thực lực của bọn họ muốn lấy được đan dược tứ phẩm và ngũ phẩm cao giai cũng không dễ. Huống chi Lục Thiếu Du lại cho mỗi người năm khỏa.