- Đa tạ bá mẫu.
Dương Quá vội vàng nói tạ ơn. Nhìn bát cơm, trong mắt lại có chút ươn ướt, dường như là nhớ tới cái gì đó mà nước mắt không khống chế được cứ chảy ra.
- Con trai, con làm sao vậy?
La Lan thị tức thì đứng dậy, đi tới trước mặt Dương Quá rồi nói:
- Có phải bá mẫu làm cơm không ngon hay không?
- Không phải, ngoại trừ tỷ tỷ ra, không ai đối đãi tốt với con như mọi người.
Dương Quá tức thì nói.
- Vậy thì nhà con ở đâu?
La Lan thị nói.
- Từ nhỏ con không có phụ mẫu, vốn cùng tỷ tỷ lớn lên cùng một chỗ. Nhìn thấy mọi người, con cũng muốn có phụ mẫu. Chỉ là tỷ tỷ đã từng nói qua, phụ mẫu chúng con đã sớm mất đi rồi.
Dương Quá nói xong, nước mắt lại chảy xuống.
- Hài tử ngoan, đừng khóc nữa. Nếu như không chê bá mẫu, sau này ta chính là mẫu thân của con, con cũng chính là thân nhi tử của ta. Sau này ta sẽ lo cho con.
Nhìn Dương Quá lúc này Lan Lan thị lại bộc ph*t t*nh thương của người mẹ.
- Thật sao? Con có thể gọi người là mẫu thân sao?
Dương Quá ngẩng đầu hỏi La Lan thị.
- Đứa nhỏ này, đương nhiên là có thể rồi.
La Lan thị cười nói.
- Hài nhi ra mắt mẫu thân.
Dương Quá lập tức đứng dậy, cung kính hành lễ.
- Mau đứng lên đi. Ăm cơm trước đi. Đợi mẫu thân tìm y phục cho con thay.
La Lan thị mỉm cười nói.
Khục khục.
Lục Thiếu Du ho sặc sụa. Cảnh tượng này khiến cho Lục Thiếu Du líu lưỡi. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, mẫu thân chỉ cần nói ba bốn câu là có thể thu một trong thập đại cường giả trẻ tuổi làm nhi tử, tốc độ này quá nhanh, quả thực có chút dọa người.
Hai người Lục Vô Song, Vân Hồng Lăng lúc này cũng nhìn nhau không biết nói gì.
Chuyện này có mỗi hai gia hỏa Lục Tâm Đồng, Tiểu Long là người bình tĩnh nhất, hoàn toàn không để ý tới xung quanh, đang không ngừng cướp đoạt đồ ăn. Mà Lục Trung lúc này cái miệng hoàn toàn có thể nhét vừa một quả trứng gà. Một bàn đầy người, thập đại cường giả có mặt lúc này có một là nhi tử của hắn. Hai người là con dâu, còn hai người nữa một người là con gái nuôi, một người là con nuôi. Nghĩ vậy, Lục Trung không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.