Đã vào đầu mùa xuân, núi rừng xanh biếc, đi tới gần liền nghe được tiếng thú rống như sấm sét, vô số loài chim kinh hãi bay quanh, vô hình trung làm không khí căng thẳng hơn rất nhiều. Nơi này có một khe sâu, bên trong khe sâu có một đám người vây quanh, ước chừng phải hơn trăm người.
Vài người đứng đầu có nam nữ, ánh mắt nhìn chằm chằm thân ảnh phía trước, bên trong khe núi còn có một đầu yêu thú khổng lồ lớn hơn bốn trăm thước, nhìn qua như ếch trâu, bộ dáng dữ tợn, trên người có lớp giáp thịt màu vàng, lưng có hai cánh, nhưng đã bị trọng thương không thể bay lượn, toàn thân đầm đìa máu tươi, theo chân khí mà xem hẳn là yêu thú ngũ giai trung kỳ, còn là một đầu Phi Dực Yêu Oa phi hành thổ hệ.
- Tộc trưởng, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Mấy nam nữ đứng phía trước chân khí không kém, một phụ nhân chừng bốn mươi tuổi hỏi một lão giả năm mươi tuổi.
Vẻ mặt lão giả đầy vẻ tàn nhẫn, nhìn chằm chằm thân ảnh phía trước, bọn hắn vây bắt Phi Dực Yêu Oa đã ba ngày đêm, không nghĩ tới lại bị người kia ngăn cản, xem chân khí cũng biết không dễ trêu chọc.
- Các hạ là ai, chúng tôi vây bắt Phi Dực Yêu Oa đã nhiều ngày, chẳng lẽ các hạ muốn nhúng tay sao?
Ánh mắt lão giả lạnh lẽo nhìn thân ảnh kia.
- Ta nói rồi, ở trước mặt của ta, không hi vọng nhìn thấy có người vô duyên cớ đánh chết yêu thú, các ngươi đi đi!
Thân ảnh mặc áo bào tro, có chút hỗn độn, sau lưng đeo thanh trọng kiếm bản rộng.
- Các hạ thật quá đáng, nếu ngươi tiếp tục che chở yêu thú này, ta sẽ không khách khí!
Ánh mắt lão giả dữ tợn nhìn đối phương.
- Tộc trưởng, hãy để ta giết tiểu tử này đi!
Một thanh âm âm trầm truyền tới, theo sau chân khí Vũ tướng bát trọng nháy mắt b*n r*, quyền ấn mang theo tiếng xé gió kinh người lao thẳng tới thân ảnh kia.
- Đừng buộc ta giết ngươi, lui ra!
Ánh mắt người kia trầm xuống, một đạo quyền ấn thổ hệ tung ra, hoàn toàn không hề tránh né, ánh mắt thậm chí không có chút dao động.
Hai đạo quyền ấn va chạm, chân khí tuôn tràn, kình khí sắc bén đánh bay một tầng bùn đất bên dưới.