Sau một lát, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu lĩnh ngộ phong thuộc tính, gió lớn không ngừng gào thét lướt qua, muốn lĩnh ngộ phong hệ sẽ có kết quả rất tốt.
Bên trong một đình viện yên tĩnh, một tử bào lão giả thân hình cao lớn, vẻ mặt âm lệ khoanh chân ngồi, người này chính là Triệu Vô Cực.
Hô hô!
Thở ra một hơi trọc khí, Triệu Vô Cực mở mắt, khí tức cũng đã lên tới Vũ vương nhất trọng.
- Gần đây sao lại thế này, cảm giác tâm thần không yên!
Triệu Vô Cực lẩm bẩm, sắc mặt hiện vẻ hồ nghi, lập tức híp mắt, lạnh lẽo nói:
- Lục Thiếu Du, cho dù ngươi là người đứng đầu mười đại cường giả trẻ tuổi thì thế nào, làm chưởng môn Phi Linh môn thì sao, còn là Linh Vũ song tu, nhưng chỉ cần ta ở trong Vân Dương tông, ta cũng không tin ngươi dám động ta!
Nhớ tới Lục Thiếu Du, Triệu Vô Cực không khỏi nghiến răng nghiến lợi, mỗi lần nghe được tin tức của Lục Thiếu Du, đều làm tim hắn như bị đao cắt, tạp chủng kia không nghĩ tới đi Cổ Vực càng hỗn càng tốt, còn trở thành con rể Linh Thiên môn, lại là chưởng môn Phi Linh môn nổi bật gần đây, nghe lời đồn đãi trong Phi Linh môn thậm chí còn có linh tôn cùng Vũ tôn trấn thủ, năm đó Băng Mộc vương giả Sát Phá Quân lúc này cũng ở Phi Linh môn, vừa nghe được tin Lục Thiếu Du trở thành người đứng đầu mười đại cường giả trẻ tuổi, còn là Linh Vũ song tu, Triệu Vô Cực tức giận tới đập vỡ toàn bộ đồ vật trong phòng, nhìn thấy người mình hận nhất đã trở nên cường đại tới mức bản thân mình chỉ có thể nhìn lên, trong lòng hắn oán hận thế nào liền có thể nghĩ.
Nhớ tới con, cháu trai, con gái đều bị Lục Thiếu Du g**t ch*t, càng nghĩ càng giận, sắc mặt Triệu Vô Cực tràn đầy hận ý, nhưng cũng không thể tránh được, nghiến răng nói:
- Lục Thiếu Du, ta nhất định sẽ không bỏ qua tên tạp chủng như ngươi, nếu có cơ hội, ta sẽ khiến cho ngươi trả giá thảm trọng!
Trên Vân Dương tông, núi non chập chùng liên miên, đã đầu mùa xuân, đỉnh núi xanh um, sương mù bao phủ, từ xa nhìn lại giống như bức tranh sơn thủy tuyệt mỹ.