Bên trong vùng núi, ở địa phương có chút bằng phẳng, một đạo quang quyển đỏ nhạt bao phủ phạm vi mười thước, bão tuyết rơi xuống nháy mắt hóa thành hư vô, biến thành một cảnh sắc riêng trong đại tuyết đầy trời.
Bên trong quang quyển, một thân ảnh khoanh chân ngồi, thân ảnh đã ngồi hơn mười ngày thời gian, vẫn chưa hề động đậy, uyển như lão tăng đang nhập định.
Xuy!
Thân ảnh chợt mở mắt, thủ ấn kết xuất, chân khí cấp tốc vận chuyển, năm ngón tay gấp khúc, thậm chí còn xuất hiện một ít tàn ảnh, khuôn mặt chợt đỏ lên, trên trán hiện mồ hôi, xem ra tiêu hao chân khí cực kỳ kh*ng b*.
- Tê Thiên Liệt Địa Trảo!
Thanh niên chợt quát một tiếng, trảo ấn hình thành độ cong quỷ dị, ầm ầm xuyên phá không trung, chân khí mạnh mẽ tràn ra, năng lượng hỏa hệ hội tụ, nháy mắt không gian nóng cháy vô cùng, mà bạo tuyết lập tức tiêu tán trong vô hình.
Hưu!
Năng lượng hỏa hệ bao trùm đầy trời, trảo ấn đột nhiên đánh ra, giống như ngọn lửa đỏ tươi xích hồng mang theo khí thế sắc bén lướt tới, không gian vặn vẹo, giống như đang bị xé nát.
Ca ca!
Trảo ấn rơi xuống, trực tiếp vỡ áp giữa không trung, nhất thời vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.
Phanh phanh!
Mặt đất nhất thời run rẩy, kình khí kh*ng b* khuếch tán, xé rách cả không gian ba văn, mặt đất lộ ra vết nức dài tới ngàn thước, đá vụn kích tán, toàn bộ tảng đá cây cối ven đường đều hóa thành mảnh nhỏ, uy lực kinh khủng dọa người, chỉ sợ Vũ vương nhất trọng bình thường bị đánh trúng cũng sẽ bị xé thành mảnh nhỏ.
Còn chưa tu luyện thành công vũ kỹ, chỉ có thể miễn cưỡng thúc giục đi ra, nhưng đã có được uy lực như thế, trong lòng Lục Thiếu Du có chút cảm thán, có thể tưởng tượng được một khi tới đại thành sẽ có uy lực bậc nào, vũ kỹ địa cấp cùng huyền cấp hoàn toàn là hai cấp bậc khác hẳn.