Lục Thiếu Du nhìn Diệp Mỹ rồi nói.
- Chưởng môn, những lời này của người cũng không thể tùy tiện nói ra nha. Ta là người của Phi Linh môn chứ không phải là người của chưởng môn, nếu nói như vậy, sợ rằng chưởng môn sẽ bị mấy vị phu nhân xử lý a.
Diệp Mỹ nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
- Chuyện này...
Lục Thiếu Du ngượng ngùng nở nụ cười tà dị nói:
- Diệp Phó đường chủ dù sao cũng là một mỹ nữ vạn dặm khó thấy, sợ rằng người theo đuổi cũng không ít nha. Nếu như làm người của ta quả thực có chút ủy khuất rồi.
- Chưởng môn khinh thường ta sao? Nếu như chưởng môn thực sự nghĩ như vậy, sau này thuộc hạ sẽ là người của chưởng môn.
Diệp Mỹ mỉm cười, trong mắt b*n r* sự quyến rũ.
- Lời ta nói là sự thực. Dùng thiên tư, tâm trí của Diệp Phó đường chủ, là ta không xứng a.
Lục Thiếu Du nói xong lập tức mỉm cười.
Khanh Khách.
Diệp Mỹ nhìn nam tử trước mắt, một lát sau tiếng cười như chuông bạc vang lên:
- Thuộc hạ tự biết không xứng với chưởng môn, có thể theo bên người chưởng môn cũng đủ rồi.
Trên ngọn núi, bầu không khí lập tức có chút xấu hổ, trong sự xấu hổ còn có chút mờ ám khiến cho hai người lập tức có chút câu nệ.
Hôm sau sắc trời vừa sáng, cảnh sắc trong Thiên Âm lâm lúc này cũng tuyệt mỹ không gì sánh được. Mọi người trong Phi Linh môn cũng không dừng lại mà lập tức rời khỏi Thiên Âm môn.
- Chưởng môn, chúng ta kết minh với Thiên Âm môn có cần đề phòng một chút hay không?
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Hoa Mãn Ngọc hỏi Lục Thiếu Du.
- Tâm đề phòng không thể không có. Chỉ là cũng không cần đề phòng quá mức. Thiên Âm môn này không cần quá lo lắng.
Sắc mặt Lục Thiếu Du hơi đổi, lập tức nói:
- Hoa phó đường chủ, trên địa bàn của THiên Âm môn sắp xếp thêm nhiều người một chút. Địa bàn của Thiên Âm môn phải âm thầm nắm trong tay, thế nhưng không được làm quá lộ liễu. Cơ Vô Thường không phải là người bình thường.
- Chưởng môn, ta hiểu nên làm như thế nào.
Hoa Mãn Ngọc gật đầu nói.
- Lục Tiểu Bạch, trên địa bàn Thiên Âm môn cửa hàng của Phi Linh môn có thể bắt đầu tiến vào chiếm giữ.
Lục Thiếu Du nói.
- Công tử, tiểu nhân sẽ lập tức sắp xếp.
Lục Tiểu Bạch nói.
Nghe Lục Thiếu Du sắp xếp, sắc mặt Khấu Phi Yến không ngừng biến hóa. Đối với thanh niên áo xanh trước mắt này lại càng thêm hiểu rõ một chút, cũng càng thêm kinh hãi. Người này so với trong lời đồn có khó dây vào hơn.