- Mời nhị thúc nói.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, lập tức nói.
- Ngươi vẫn gọi là Cơ chưởng môn đi, đừng gọi ta là nhị thúc. Ta không muốn có liên quan tới Vân Dương Tông.
Cơ Vô Thường nhìn Lục Thiếu Du rồi nói:
- Ta nghĩ địa bàn của Ma Tâm cốc hiện tại ngươi cũng chuẩn bị nắm vững trong tay. Ma Tâm cốc, Song Đao môn, Bách Linh tông, lại thêm địa bàn to lớn của THiên TInh tông khí trước. Địa bàn của Phi Linh môn hiện tại tuy rằng không bằng Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang, thế nhưng cũng đã không còn kém xa. Mà bên trách Thiên Âm môn chúng ta chính là Bách Linh tông, bên phải là THiên TInh tông. Nếu như ngươi không đánh Thiên Âm môn của ta, địa bàn sẽ giống như bị đứt đoạn, trong lòng ngươi chỉ sợ cũng có chút khó chịu. Mà nếu như Thiên Âm môn ta đơn độc đứng đó, sợ rằng sớm muộn Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng sẽ dùng mọi cách để khắc chế Phi Linh môn ngươi. Ta nghĩ trừ Linh Thiên môn ra, ba cỗ thế lực còn lại là Hắc Sát giáo, Hóa Vũ tông, Lan Lăng sơn trang nhất định sẽ không ngồi xem Phi Linh môn ngươi lớn mạnh, đến lúc đó THiên Âm môn ta sẽ bị vậy công, cuối cùng tuyệt đối khó có thể bảo toàn.
Nghe Cơ Vô Thường phân tích, trong lòng Lục Thiếu Du âm thầm kinh hãi. Cơ Vô Thường này nhìn như tửu cuồng, thế nhưng tâm trí tinh tế không gì sánh được. Tất cả đều giống như trong dự kiến của hắn, không hổ là đệ đệ của nhạc phụ Vân Khiếu Thiên.
- Tiểu tử ngươi thấy Thiên Âm môn ta và Phi Linh môn kết minh được không?
Cơ Vô Thường nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
- Kết minh? Ý Cơ chưởng môn là gì?
Lục Thiếu Du trầm tư một lát rồi nói.
- Rất đơn giản, ngươi không động Thiên Âm môn ta, Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang sẽ động. Ai bảo Thiên Âm môn ta lại ở giữa địa bàn của Phi Linh môn a. Kết minh với Phi Linh môn ngươi, địa bàn Thiên Âm môn ta cũng coi như là địa bàn của Phi Linh môn ngươi. Chỉ cần bảo toàn Thiên Âm môn ta là được. Ta không muốn Thiên Âm môn bị hủy trong tay ta. Phi Linh môn ngươi cần gì, đệ tử Thiên Âm môn ta nhất định sẽ tương trợ.