Một lát sau, trong một đình viện tinh xảo Lục Thiếu Du ngồi xuống. Trong đình viện này đã sớm chuẩn bị không ít điểm tâm tinh xảo, còn có mấy bầu rượu ngon. Hương thơm nhàn nhạt bay vào mũi, dường như Cô Vô THường này đã chắc chắc Lục Thiếu Du sẽ tới.
- Lục chưởng môn, nơi này có không ít rượu ngon. Đều vì ngươi mà chuẩn bị. Mời.
Cơ Vô Thường nói.
- Rượu của Thiên Âm môn vô cùng tốt, đương nhiên ta sẽ không bỏ lỡ.
Lục Thiếu Du mỉm cười nhấc chén rượu lên rồi lập tức uống cạn.
- Hảo tửu, không hổ là rượu do Cơ chưởng môn cất giấu.
Lục Thiếu Du tán thán, rượu này quả thực không tồi.
- Thật can đảm, lẽ nào Lục chưởng môn không sợ ta hạ độc sao?
Nhìn Lục Thiếu Du, Cơ Vô Thường nói.
- Thứ nhất, Cơ chưởng môn không phải là người như vậy. Thứ hai tiểu tử tin tưởng Cơ chưởng môn.
Lục Thiếu Du nói.
- Thúi lắm. Mọi người đều nói tiểu tử ngươi biết ăn nói, quả nhiên không sai chút nào.
Cơ Vô Thường nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
- Cho dù trong rượu có độc, có lão độc vật Đông Vô Mệnh kia, người dụng độc trong thiên hạ có mấy người có thể so sánh với Đông Vô Mệnh kia? Cho nên sở dĩ ngươi mới không sợ ta hạ độc. Không ngờ lại nói dễ nghe như vậy. Nếu có thể độc chết ngươi ta cũng sẽ không do dự, để cho tiểu tử ngươi nếm chút đau đớn.
Cơ Vô Thường nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt cực kỳ phức tạp. Dường như có chút bất đắc dĩ.
- Hắc hắc.
Lục Thiếu Du cười ngượng ngùng. Dường như những lời Cơ Vô Thường đều là suy nghĩ trong lòng hắn. Hạ độc hắn cuxg không sợ, có Tiểu Long, Lục Tâm Đồng, còn có Đông lão, độc bình thường có lẽ căn bản không thể làm gì được hắn.
- Ta nói không sai chứ?
Cơ Vô Thường nhìn Lục Thiếu Du lập tức nói:
- Ngươi có biết vì sao ta lại muốn một mình ngươi tới đây không?