Lấy thực lực của Phi Linh Môn hiện tại, thì đảm nhiệm chức vụ phó chưởng môn rõ ràng chứng tỏ hắn cực kỳ coi trọng mình, sau một lát, Khấu Phi Yến mới nhìn Lục Thiểu Du, nói:
- Lục chưởng môn, lão thân không có nghe lầm đấy chứ.
- Chẳng lẽ Khấu tông chủ không muốn sao, ta thật sự rất có thành ý.
Lục Thiểu Du đáp, để cho Khấu Phi Yến đảm nhiệm chức vụ phó chưởng môn của Phi Linh Môn, Lục Thiểu Du cũng đã nghĩ qua rất kỹ rồi, nếu như muốn Hổ Viêm Thiên Vương cam tâm để mình sở dụng thì chỉ có thể uy bi lợi dụ và cố gắng lôi kéo, chỉ là Hổ Viêm Thiên Vương này tuyệt đối không phải kẻ tham sống sợ chết, uy bi không cách nào được rồi, cho nên chỉ có thể lợi dụ và lôi kéo mà thôi.
Ý của Lục Thiểu Du vốn là muốn để cho Hổ Viêm Thiên Vương đảm nhiệm chức vị phó chưởng môn của Phi Linh Môn, chỉ là Hổ Viêm Thiên Vương rất ít khi lộ mặt ở Bách Linh Tông, luôn là do Khấu Phi Yến đảm nhiệm chức vị tông chủ của Bách Linh Tông, thậm chí ngay cả chức phó tông chủ hay trưởng lão của Bách Linh Tông hắn cũng không có, phỏng chừng người này căn bản không quan tâm tới đám hư danh đó, nhưng làm người luôn có điểm dễ mềm lòng, điểm yếu của Hổ Viêm Thiên Vương này quả thật chính là Khấu Phi Yến, vì Khấu Phi Yến hắn có thể liều mình, vậy cũng chỉ có thể ra tay từ chỗ Khấu Phi Yến mà thôi, để cho Khấu Phi Yến uống độc đan, quả thực chẳng khác nào khiến cho Hổ Viêm Thiên Vương cố kỵ, để cho Khấu Phi Yến đảm nhiệm chức vụ phó chưởng môn của Phi Linh Môn, ngoại trừ việc có cơ hội khiến cho Khấu Phi Yến thật lòng thật dạ quy thuận Phi Linh Môn, cũng là khiến cho Hổ Viêm Thiên Vương thật lòng vì mình sở dụng, về phần chức phó chưởng môn của Khấu Phi Yến, trước mắt cũng chỉ là một danh hào mà thôi, cái hư danh này cũng không gây ảnh hưởng gì lớn tới Phi Linh Môn.