Đắm mình vào luyện hoá, đám linh lực sau khi luyện hoá xong liền trực tiếp trở thành linh lực của bản thân Lục Thiếu Du, khí tức bắt đầu tăng cường dần dần.
Thời gian chậm rãi trôi qua, bên trong một hải vực bao la, vô số con yêu thú phi hành vỗ cánh bay qua, trên lưng của con yêu thú phi hành lục giai dẫn đầu có hai đạo thân ảnh xinh đẹp đang đứng, người đứng bên trái mặc cung trang màu hồng đào, mang theo ba phần kiều mỵ, cổ áo của cung trang khá thấp, lộ ra b* ng*c đầy đặn, khiến cho người ta không nỡ dời mắt chính là đôi mắt tựa như hoa đào vô cùng câu lòng người kia, da thịt như tuyết, mái tóc đen được vấn thành búi tóc mỹ nhân cao cao, đôi môi đỏ tươi khẽ nhếch, tuổi chừng ba mươi, đúng là đảo chủ Mị Vương Mộ Dung Lan Lan của Thiên Vân Đảo.
Người đứng bên cạnh Mộ Dung Lan Lan chính là Đạm Đài Tuyết Vi, hai mươi tám tuổi, nhìn qua chẳng khác gì tỷ muội với sư phụ Mộ Dung Lan Lan của nàng ta, đôi mắt sáng như minh châu, da thịt như ngọc, trong đôi mắt xinh đẹp như như toát ra một loại phong vận khó mà nói thành lời, dường như khiến người ta cảm thấy đẹp chứ không yêu, diễm nhưng không tục, mà tư thái yêu diễm vô hình kia làm cho người ta chỉ cần nhìn qua một cái thôi, sợ là cũng khó mà quên được.
- Sư phụ, đệ tử vô dụng. Lần này đã khiến người thất vọng rồi.
Ánh mắt của Đạm Thai Tuyết Vi nhìn về phía trước, nói với Mộ Dung Lan Lan.
- Nha đầu ngốc, cả thành Ma Vân chỉ có mỗi mình ngươi tiến vào vòng trong, thành tích cũng không tệ, chỉ là không ngờ, lần này không ngờ lại có nhiều kẻ có thiên phú kh*ng b* như vậy, thực lực đều vô cùng cường hãn, đặc biệt là Lục Thiếu Du và Lăng Thanh Tuyền, thực lực cực kỳ kh*ng b*.
Mộ Dung Lan Lan nói.
- Lục Thiếu Du kia quả thực rất kh*ng b*, ảo cảnh của đệ tử hoàn toàn vô dụng đối với hắn.