Nếu muốn có thể hoàn toàn khống chế được hết địa bàn của Song Đao Môn, hiện tại cách tốt nhất chính là để cho đám người của Song Đao Môn được tồn tại, đây cũng là cách nhanh nhất để có thể khống chế được Song Đao Môn, để cho Song Đao Môn tiếp tục duy trì, sau đó đợi người của Phi Linh Môn đuổi tới thì sẽ tiếp tục khống chế.
Nếu như hoàn toàn tiêu diệt Song Đao Môn thì sẽ gây ra hỗn loạn với quy mô lớn, địa bàn của Song Đao Môn nhất định cũng sẽ hỗn loạn, các đại thế lực khác sẽ đục nước béo cò, cho dù tới lúc đó Phi Linh Môn có tới tiếp nhận thì cũng khó mà có thể khống chế hoàn toàn, sợ là sẽ phải trả một cái giá lớn hơn nữa.
Những vấn đề này, sau khi Lục Thiếu Du suy tư một phen xong thì hắn lập tức quyết định thu phục người trong Song Đao Môn trước cái đã, đây quả thực là giảm bớt tổn thất và công sức cho Phi Linh Môn tới mức thấp nhất rồi, cho dù tới lúc đó người của Song Đao Môn có âm thầm động tay động chân hay không thật lòng thần phục đi nữa thì Phi Linh Môn cũng có đủ thời gian để xử lý, còn khoảng thời gian mấu chốt thế này thì nếu Phi Linh Môn muốn chiếm được địa bàn của Song Đao Môn, Ma Tâm Cốc, còn cả Bách Linh Tông sắp tới nữa thì phải hoàn thành trong thời gian nhanh nhất, nếu như đợi Hoá Vũ Tông, Lan Lăng Sơn Trang và Hắc Sát Giáo nhận được tin tức thì tới lúc đó nhất định sẽ nhúng tay vào cho bằng được, tới lúc đó thì Phi Linh Môn muốn triệt để chiếm cứ những địa bàn này sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.
Thời gian, Lục Thiếu Du biết rõ thời gian chính là thứ quan trọng nhất lúc này, đám người Công Tôn Hoá Nhai, Gia Cát Tây Phong, Đồng Quy Tinh đều đang trở về từ Thành Cự Giang, đợi sau khi bọn họ quay về thì nhất định sẽ tiến hành một ít hành động nhằm kềm hãm Phi Linh Môn, tới lúc đó thì Phi Linh Môn muốn gây ra mấy động tác lớn quả thực sẽ khó khăn hơn rất nhiều.