Cần thời gian chừng một tháng, cũng vừa đủ để củng cố tu vi Vũ Vương nhị trọng, Lục Thiếu Du đương nhiên sẽ không lãng phí một tháng này, Lục Thiếu Du hiện tại liền nhắm chặt hai mắt, tâm thần cũng đắm chìm bên trong việc lĩnh ngộ thuộc tính phong, quanh người có một cỗ khí tức thuộc tính phong quanh quẩn.
Đến loại trình độ này rồi thì Lục Thiếu Du biết rõ, tăng cường thực lực rất quan trọng, lĩnh ngộ cũng quan trọng không kém, thậm chí lĩnh ngộ còn quan trọng hơn tu vi một chút, tu luyện thì chỉ cần có thời gian là sẽ luôn luôn có tiến bộ, đặc biệt là đối với mình mà nói thì căn bản không cần phải tu luyện.
Mà lĩnh ngộ thì lại không giống như vậy, lĩnh ngộ không phải là chỉ cần có thời gian là có thể có thành tích được, con đường lĩnh ngộ này, so với tu luyện thì còn khó hơn, vừa mới đột phá nhị trọng Vũ Vương, Lục Thiếu Du có thể cảm giác được rõ ràng là lúc mình đột phá, cũng đều cần phải dẫn thêm năng lượng thuộc tính cộng minh, còn về phần tu luyện vũ kỹ thì nếu như lĩnh ngộ thuộc tính không đủ thì căn bản là không cách nào tu luyện vũ kỹ cao giai được, mấy vũ kỹ tới địa cấp đều là trực tiếp điều động năng lượng thuộc tính trong thiên địa cả, nếu như lĩnh ngộ thuộc tính không đủ thì căn bản là không cách nào tu luyện được.
Trên phương diện lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính thì Lục Thiếu Du luôn không dám buông thả, trên lưng của Thiên Sí Tuyết Sư, lúc nào cũng có một cỗ năng lượng thuộc tính phong quanh quẩn bên cạnh Lục Thiếu Du, đắm chìm bên trong lĩnh ngộ như vậy, Lục Thiếu Du hoàn toàn tiến nhập một loại trạng thái huyền diệu, bên trong loại lĩnh ngộ này, tuy rằng rất chậm, nhưng cũng khiến cho Lục Thiếu Du lấy được không ít chỗ tốt.
Ở phương diện lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính, Lục Thiếu Du dựa theo ưu thế mình là linh giả, lĩnh ngộ cũng nhanh hơn người thường một chút, linh hồn lực cũng phát huy tác dụng rất lớn ở trong đó, có linh hồn lực cường đại, ở mặt lĩnh ngộ, có thể chiếm được không ít ưu thế.