Lúc này, trên không trung, tại một nơi khác, cũng có một con yêu thú phi hành đang vỗ cánh gào thét bay qua giữa không trung, con yêu thú phi hành này cũng tới cấp độ lục giai.
Nguyên Nhược Lan đứng trên lưng của yêu thú phi hành, áo tím bay bay, phất phơ trong gió, vài lọn tóc mai vén sau tai, tăng thêm vài phần vũ mị.
Lúc này, đôi mày xinh đẹp của Nguyên Nhược Lan hơi nhíu lại, mắt nhìn phương xa, dường như đang có tâm sự không nhỏ.
- Nhược Lan, lần này có quá nhiều cường giả, thực lực và thiên phú đều vượt xa dự đoán của ta, đặc biệt là tên Lục Thiếu Du kia, không ngờ lại là Linh Vũ song tu.
Cổ Kiếm Phong đi tới bên cạnh Nguyên Nhược Lan, khép mắt khẽ thở dài.
- Sư phụ, sau khi trở về, đệ tử muốn tiếp tục tới Kiếm Trủng bế quan.
Nguyên Nhược Lan ngẩng đầu lên nói với Cổ Kiếm Phong.
- Nhược Lan, chẳng lẽ ngươi muốn tới Kiếm Trủng để vượt cửa cuối cùng sao.
Sắc mặt của Cổ Kiếm Phong liền đại biến.
- Đệ tử không thể thua bọn họ được, bất luận phải trả giá lớn cỡ nào, đệ tử cũng nguyên ý hết.
Ánh mắt của Nguyên Nhược Lan trầm xuống, trong ánh mắt chỉ còn vẻ quyết đoán.
Trong lúc điều tức, cái khái niệm thời gian đối với mọi người mà nói chẳng còn lại được bao nhiêu, thời gian cứ như cát chảy, đảo mắt thì mười ngày đã qua.
Trên lưng của Thiên Sí Tuyết Sư, không biết bắt đầu từ khi nào, khí tức quanh thân của Lục Thiếu Du đang bắt đầu dâng lên, không gian gợn sóng không biết từ khi nào cũng bắt đầu khởi động dậy sóng, một cỗ quang mang màu vàng đất xuất hiện, phát ra từng tia quang mang chói mắt.
- A...
Loại biến hoá này lập tức khiến cho mọi người kinh ngạc lẫn nghi hoặc, Sát Phá Quân lập tức ngừng điều tức, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du, hắn đương nhiên biết rõ, Lục Thiếu Du không ngờ bắt đầu đột phá.