Vân Hồng Lăng đột nhiên trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du một cái, tim thì cứ đập loạn thình thịch, toàn thân bủn rủn không còn chút khí lực nào hết, hoá ra chính là vì cảm nhận được thứ nóng rực nào đó đang chạm tới bụng dưới của mình, đã sớm trải qua chuyện nam nữ, chỉ cần nghĩ qua một cái, đương nhiên biết rõ đây là thứ gì, gương mặt xinh đẹp càng thêm kiều diễm hơn nữa.
- Háo sắc với lão bà của mình là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc, lập tức ôm lấy thân thể xinh đẹp kia chặt hơn nữa.
Vân Hồng Lăng xấu hổ muốn giãy ra, nhưng lại bị Lục Thiếu Du ôm chặt hơn nữa, ngay cả thứ xấu xa kia cũng càng thêm cứng rắn, cứ chọc chọc vào bụng dưới.
- Ưm..
Vân Hồng Lăng rên khẽ một tiếng, mặt nóng như lửa đốt, toàn thân khẽ run lên, ngay cả sức để hô hấp cũng không còn, xụi lơ ngã dựa vào lòng của Lục Thiếu Du, hai người đã sớm trải qua chuyện nam nữ, cũng đã có hôn ước, cho nên cũng không có gì bất tiện.
Lục Thiếu Du cũng không nhịn được nữa, hai tay của hắn lập tức lần mò lên sờ nắn thân thể mềm mại kia, tuy cách một lớp quần áo, nhưng vẫn có thể cảm nhận được da thịt nhẵn nhụi và bóng loáng của Vân Hồng Lăng.
- Chàng là đồ hư hỏng.
Vân Hồng Lăng tựa sát đầu lên ngực Lục Thiếu Du, hai mắt ướt sũng liếc nhẹ Lục Thiếu Du một cái, trên mặt xấu hổ đỏ ứng, cái miệng nhỏ khẽ nhếch, thổ khí như lan.
Lục Thiếu Du ch*m r** v**t v* lưng ngọc của Vân Hồng Lăng, tay vói vào bên trong quần áo, một cảm giác non mịn bóng loáng như tơ lụa truyền tới từ đầu ngón tay, da thịt trong suốt như nước, nhẵn nhụi trơn bóng như ngọc, vừa sờ nhẹ một cái lập tức cảm giác được vô cùng sảng khoái, tay bắt đầu di chuyển, nháy mắt đã sờ tới vòng eo nhỏ nhắn của Vân Hồng Lăng.