- Ta định ngày mai lên đường trở về Linh Thiên môn, con có muốn đi cùng không?
Lữ Chính Cường hỏi Lục Thiếu Du.
- Nhạc phụ đi trước đi. Tiểu tế còn một số chuyện cần làm.
Lục Thiếu Du nói.
- Vậy con phải chú ý một chút.
Lữ Chính Cường nói xong cũng không nói thêm gì nữa. Hai người lập tức nói một chút chuyện nhà rồi mới rời khỏi nội đường.
Trò chuyện cùng Khâu Mỹ Vi một lát, đám người Linh Thiên môn mới rời đi. Lục Thiếu Du cũng đưa mọi người ra tới bên ngoài. Lữ Tiểu Linh ở lại Phi Linh môn, Lữ Chính Cường cùng Khâu Mỹ Vi cũng hiểu ý cười cười mà không nói thêm gì.
- Chưởng môn, hai người Bạch Vạn Tượng và Khoái Kiếm Vương kia nên xử lý như thế nào? Khoái Kiếm Vương kia muốn nói chuyện với chưởng môn.
Sau khi người của Linh Thiên môn rời đi, Thanh Hỏa lão quỷ đến bên cạnh Lục Thiếu Du rồi nói.
- Mang Khoái Kiếm Vương lên đây.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên rồi quay lại trong sảnh. Lục Vô Song, Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh đối với chính sự của Phi Linh môn không có hứng thú, lập tức lôi kéo Tiểu Long cùng Lục Tâm Đồng đi dạo.
Một lát sau, Thanh Hỏa lão quỷ đã mang Khoái Kiếm Vương toàn thân bị cấm chế tới sảnh. Đường đường là Khoái Kiếm Vương lúc này vẻ mặt uể oải, nhìn chúng cường giả Phi Linh môn trong sảnh, đặc biệt là Lục Thiếu Du trên chủ vị và Sát Phá Quân, ánh mắt hắn càng thêm sợ hãi.
- Thanh Hỏa cung phụng, bỏ cấm chế trên người hắn.
Lục Thiếu Du nhíu mày, dùng thực lực của Khoái Kiếm Vương hiện tại cũng không nháo ra được cái gì.
- Vâng.
Thanh Hỏa lão quỷ nghe vậy lập tức cởi bỏ cấm chế trên người Khoái Kiếm Vương.
- Bái kiến Lục chưởng môn, xin Lục chưởng môn tha mạng. Trước kia có nhiều chỗ đắc tội là do ta không biết suy nghĩ, mong Lục chưởng môn tha mạng.