Trong tiểu sảnh lúc này có chút yên tĩnh, Vân Hồng Lăng cùng với Lữ Tiểu Linh phân biệt ngồi bên cạnh Lữ Chính Cường cùng Vân Khiếu Thiên, dường như hai nàng sợ phụ thân của mình lại nháo nhào lên.
Mọi người chỉ hàn huyên vài câu, cũng không trò chuyện nhiều. Ngược lại, Vũ Ngọc Tiền lôi kéo Lục Thiếu Du hỏi han không ít vấn đề.
- Thiếu Du, theo ta tới nội đường, có chuyện cần nói với con.
Vân Khiếu Thiên truyền âm cho Lục Thiếu Du nói.
Lục Thiếu Du sửng sờ, lúc này lại có một thanh âm vang lên trong tai Lục Thiếu Du:
- Thiếu Du, đi cùng hắn trước đi. Lát nữa chúng ta lại trò chuyện cũng được. Ta cũng tìm con có một ít việc.
Lục Thiếu Du một lần nữa ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng đi cùng với Vân Khiếu Thiên vào trong nội đường.
- Thiếu Du, Linh khí cùng Long Dương linh quả đã tới tay chưa?
Trong nội đường, sau khi bố trí một đạo cấm chế vô hình, Vân Khiếu Thiên lập tức mở miệng hỏi Lục Thiếu Du.
- Đã nhận được.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu nói:
- Đều là đồ tốt a. Đặc biệt là Long Dương linh quả, tuyệt đối là bảo vật.
Vân Khiếu Thiên thở dài rồi nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du nói:
- Linh Vũ song tu, vũ giả ngũ hệ. Tiểu tử này, giấu diếm thật tốt a.
- Xin nhạc phụ thứ lỗi, tiểu tế quả thực bất đắc dĩ mà thôi.
Lục Thiếu Du nói. Sự tình Linh Vũ song tu nếu như hắn sớm bại lộ, sợ rằng sẽ phiền toái không ít.
- Ta hiểu.
Vân Khiếu Thiên khẽ thở dài, nếu như sớm biết vậy thì lúc trước bằng bất cứ giá nào mình cũng phải buộc tiểu tử này vào Vân Dương Tông. Vân Khiếu Thiên lại nói:
- Thiếu Du, trong lúc thi đấu, đánh bại Hàn Phong là con cố ý sao?
- Trong lúc thi đấu tiểu tế không chú ý. Việc này cũng không thể trách tiểu tế a.
Lục Thiếu Du đương nhiên sẽ không thừa nhận, lập tức phủ nhận nói.