- Đa tạ.
Lục Thiếu Du tiếp nhận hộp gấm rồi mở ra. Một cỗ năng lượng bàng bạc bắt đầu lan tràn, toàn bộ mật thất run lên. Trong hộp gấm có một cỗ quang mang chói mắt b*n r* khiến cho mọi người không dám nhìn thẳng.
Lục Thiếu Du híp mắt nhìn vào trong hộp gấm. Đây là một khỏa linh quả nhỏ bằng nắm tay, hình thù vô cùng kình lạ. Cả vật thể màu xanh, nhìn qua giống như một con rồng bay lên cao. Đây chính là hình dáng của Long Dương linh quả được ghi trên Thiên Linh Lục. Một loại linh quả chỉ có ở nơi sống của linh thú Long tộc, tuyệt đối được coi là bảo vật.
Trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi kích động. Nếu như ăn vào Long Dương linh quả này sợ rằng chỗ tốt không cần nói cũng biết. Thế nhưng dùng thực lực hiện tại của hắn cũng không thể nào chịu được cỗ năng lượng khổng lồ như vậy. Điều làm cho Lục Thiếu Du kích động chính là sau khi thu được Long Dương linh quả này thì thương thế của Nam thúc có cơ hội khôi phục.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du thu hồi Long Dương linh quả, trong lòng Kình Linh Vương cũng cảm thấy đau xót. Loại bảo vật như Long Dương linh quả này phóng ra bên ngoài, ngay cả Linh Tôn cũng phải điên cuồng a.
- Ta lấy hồn khí này.
Đúng lúc này, phía sau Lục Thiếu Du không xa vang lên thanh âm của Lục Tâm Đồng.
Lục Thiếu Du xoay người nhìn lại, trong tay Lục TÂm Đồng hiện tại là một hộp gấm. Bên trong hộp gấm này có một cây ngân châm màu trắng nhỏ. Cây ngân châm này không ngờ cũng là một kiện Hồn khí Huyền cấp, mà thứ Lục TÂm Đồng coi trọng chính là cây ngân châm màu trắng này.
Lục Tâm Đồng lập tức lùi về phía sau. Lúc này tới phiên Dương Quá đang chọn, cuối cùng linh khí mà Dương Quá vừa ý chính là một thanh trọng kiếm. Nhìn trọng kiếm trong tay hắn, Lục Thiếu Du sững sờ, quả thực có chút giống với Dương Quá kiếp trước.