Lục Thiếu Du gật đầu nói. Hắn chỉ là tiêu hao quá nhiều mà thôi, trên người cũng có một ít thương thế nhẹ.
- Hừ.
Mà lúc này hai người Lữ Chính Cường cùng Vân Khiếu Thiên cùng hừ lạnh một tiếng, lại đối chọi gay gắt. Thật không biết hai người này rốt cuộc có mâu thuẫn gì.
- Lục Thiếu Du, Lăng Thanh Tuyền đã mất đi lực tái chiến cho nên trận thứ chí này ngươi thắng.
Kình Linh Vương nhìn phương hướng Lăng Thanh Tuyền cùng với Không Linh Vương biến mất, trầm tư một lát rồi quay về phía Lục Thiếu Du rồi nói.
- Lục Thiếu Du liên tục chiến thắng.
Trên đài cao, thanh âm của đại hán mặc hoàng bào mang theo sự kích động vang vọng trên quảng trường.
Oanh.
Sự việc vừa rồi cũng không ảnh hưởng tới sự nhiệt tình của tất cả mọi người. Liên tục chiến thắng chín trận, thủ đoạn cuối cùng mọi người đều nhìn thấy trong mắt. Cho nên lúc này ngàn vạn người bốn phía lập tức hô lớn, tiếng ầm ĩ kinh thiên quanh quẩn trong không trung.
Tất cả mọi người đều hiểu rõ, thắng liên tiếp chín trận đã chắc chắc đoạt được quán quân, cũng chính là cường giả đứng đầu thập đại cường giả trẻ tuổi trên đại lục đã xuất hiện. Lục Thiếu Du này quả thực người cũng như tên, thực lực như vậy đúng là rợn người. Trong lòng ngàn vạn người lúc này đã khắc thật sâu vào trong lòng thân ảnh tay cầm huyết đao, thân mặc áo giáp cùng với cánh chim màu xanh kia. Thân ảnh này giống như một chiến thần, một bất tử chiến thần, liên tục thắng chín trận. Mấy trận cuối cùng đều vượt cấp đánh bại đối thủ, quá mức rung động.
- Ca ca thắng rồi.
Lục Tâm Đồng, Lục Vô Song, Vân Hồng Lăng lúc này cũng đã tới phía sau đám người Phi Linh môn. Nhìn Lục Thiếu Du cùng với đám người Lữ Chính Cường, Kình Linh Vương đứng phía trước cho nên tam nữ cũng không dám tiến lên. Lúc này nghe thấy thanh âm trên đài cao tam nữ lập tức mỉm cười. Thắng liên tiếp chín trận tương đương với người đứng đầu, không ai có thể rung chuyển vị trí này nữa. Mà cũng không có ai có đủ thực lực rung chuyển vị trí này.