Ngay khi Lục Thiếu Du thu chân khí lại, linh lực bùng ra. Khí tức trên người một lần nữa khôi phục, thân thể lao thẳng về phía Lăng Thanh Tuyền.
Tốc độ của Lăng Thanh Tuyền giảm lớn, Lục Thiếu Du cũng không khó để đuổi theo Lăng Thanh Tuyền. Thân hình trong nháy mắt xuất hiện, trong mắt hiện lên hàn ý, thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du được kết. Một đạo thú ảnh đột nhiên hiện lên. Thân thể không có một chút trì hoãn nào, nhanh chóng đuổi theo Lăng Thanh Tuyền. Một cỗ năng lượng bàng bạc tuôn ra:
- Hóa Thú Linh Ấn.
Một tiếng quát khẽ từ trong miệng Lục Thiếu Du vang lên, một tiếng gầm cực lớn truyền ra. Một đầu thú ảnh chừng nghìn thước đột nhiên hiện lên trong không trung.
Nhìn thấy công kích của Lục Thiếu Du đánh tới, sắc mặt Lăng Thanh Tuyền tức thì đại biến. Vừa rồi thương thế cùng với tiêu hao của nàng đã tuyệt đối nguy hiểm, nàng cũng không ngờ tới bản thân mình lại bị Lục Thiếu Du làm trọng thương. Trong chớp mắt này, Lăng Thanh Tuyền dùng một tia chân khí cuối cùng, nhanh chóng đánh ra một đạo quang trụ về phía đầu thú ảnh giống như cự hổ kia. Thanh âm bạo liệt đột nhiên vang vọng trong thiên địa.
Phanh Phanh.
Hai cỗ lực lượng va chạm, thanh âm giống như tiếng sấm vang lên không dứt. Năng lượng kh*ng b* hóa thành kình khí không ngừng khuếch tán.
Sau khi va chạm, bản thân Lăng Thanh Tuyền đã bị trọng thương từ trước cho nên lần này lại phun ra một ngụm máu. Thân hình Lục Thiếu Du cũng bị đẩy lùi. Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc. Lăng Thanh Tuyền dưới tình huống bị trọng thương, không ngờ còn có thể chống lại một kích này của hắn. Không hổ là Vũ Vương ngũ trọng.
Bất quá Lục Thiếu Du hiểu rõ vừa rồi chính là một kích liều mạng cuối cùng của Lăng Thanh Tuyền. Hiện tại nàng đã là nỏ mạnh hết đà. Một kích Chu Tước huyền Vũ Quyết biến dị đã triệt để khiến cho nàng ta bị thương cùng với tiêu hao hầu như cạn kiệt. Vừa rồi hắn còn thi triển Hóa Linh Thú Ấn khiến cho nàng ta càng thêm bị thương. Mà bản thân Lục Thiếu Du lại là Linh Vũ song tu, chân khí khô kiệt thì còn linh lực.