Phanh.
Thân thể Lục Thiếu Du bị đánh bay ra ngoài, Thanh Linh Khải Giáp quanh người tối sầm lại, thân thể sau khi bị đẩy lui hơn hơn trăm mới hung hăng rơi xuống mặt đất. Tức thì mặt đất rung chuyển, một mảnh quảng trường to lớn lập tức biến thành phế tích.
- Không xong, hoàn toàn chỉ có thể chịu chà đạp mà thôi.
Trên không trung, Vân Khiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Thiên Độc Yêu Long đều không đành lòng nhìn.
- Tiểu tử này làm sao vậy, tại sao lại không hoàn thủ a.
Thiên Độc Yêu Long thở phì phò sốt ruột không thôi. Lúc này hắn hận bản thân mình không ở trên đó, nhìn Lục Thiếu Du bị chà đạp, trong lòng hắn vô cùng kích động.
- Hoàn thủ làm sao? Lăng Thanh Tuyền của Linh Vũ giới kia có tốc độ quá nhanh, thực lực mạnh hơn quá nhiều.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh sốt ruột nói. Tình cảnh của Lục Thiếu Du hiện tại đương nhiên hắn cũng có thể nhìn ra được.
- Gấp cái gì, không phải mới chỉ có hai quyền sao? Chỉ đủ gãi ngứa mà thôi.
Tiểu Long trừng mắt nhìn hai người, lão đại đã sớm luyện thành Bất Diệt huyền thể, hai quyền này tuyệt đối có thể chống lại cho nên lúc này nó mới không nóng nảy như vậy.
Lăng Thanh Tuyền lăng không mà đứng, y phục bồng bềnh, hai cánh màu trắng sau lưng chấn động, khuôn mặt lạnh lùng như la sát.
Mắt thấy Lục Thiếu Du lại một lần nữa bị ngược đãi không có một chút sức hoàn thủ nào, cả quảng trường lập tức xôn xao.
Khục khục.
Trong lúc mọi người đang kinh ngạc, trong đống đá vụn trên quảng trường lại một lần nữa có tiếng ho khan vang lên. Mọi người cảm thấy ngoài ý muốn thế nhưng lại không có bao nhiêu kinh ngạc, lúc này thân thể Lục Thiếu Du nhanh chóng hiện ra.
- Con gián đánh mãi không chết a.
Tất cả mọi người như chết lặng. Công kích cường hãn như vậy, mọi người hoàn toàn không biết Lục Thiếu Du làm sao có thể chống lại, hoàn toàn chính là đánh không chết.