Đối với người của Linh Vũ giới, Lục Thiếu Du một khi nhìn thấy trong lòng lập tức có một cỗ sát ý. Lục gia tứ tán, có thể nói là bởi vì người Linh Vũ giới này. Gia gia Lục Vũ cũng có thể nói là chết trong tay Hắc Quỷ Thiên Vương, một nửa khác là người Triệu gia.
Thù này Lục Thiếu Du cũng không quên. Không phải là hắn không báo, mà là thời cơ chưa tới. Một ngày nào đó hắn sẽ trả lại gấp bội.
- Tiểu tử này, thật ngông cuồng. Lăng Thanh Tuyền này tuyệt đối bất phàm a.
Sắc mặt Vân Khiếu Thiên vô cùng ngưng trọng. Trên đại hội Tam tông Tứ môn, Lăng Thanh Tuyền này đã là Vũ Suất nhất trọng, vũ giả ngũ hệ. Hiện tại thực lực có lẽ rất mạnh.
Vân Khiếu Thiên đã sớm chú ý tới Lăng Thanh Tuyền này. Dùng nhãn lực của hắn đã sớm nhìn ra Lăng Thanh Tuyền này không đơn giản, có lẽ sẽ không kém Thánh Nữ Thiên các.
- Tiểu tử này, còn tiếp tục khiêu chiến sao? Tiểu tử ngốc này. Điểm này sao lại không nhanh nhẹn như ta vậy?
Vũ Ngọc Tiền trưởng lão nhìn thấy đệ tử mình còn muốn tiếp tục khiêu chiến trận thứ chín thì lập tức sốt ruột.
- Tiểu tặc này quá cuồng vọng, cho rằng không tiêu hao sao?
Vân Hồng Lăng cắn chặt hàm răng, trong lòng cũng vô cùng lo lắng.
Dọc quảng trường, lúc này trong mắt Lăng Thanh Tuyền có một cỗ quang mang b*n r*. Đôi mắt xinh đẹp khẽ nhìn về phía Lục Thiếu Du. THân thể xinh đẹp lóe lên, tiếp theo trong nháy mắt thân thể nổi bật nhanh chóng đáp xuống quảng trường.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống. Nhìn đạo thân ảnh quen thuộc này Lục Thiếu Du không thể nào quên. Khuôn mặt quen thuộc không trang điểm, phía trên lại có một chút vũ mị. Khuôn mặt này vô cùng hoàn mỹ không thể diễm tả bằng lời, giống như là sự phong tư trác tuyệt của một tiên tử vậy.
Mái tóc dài đen rũ xuống, khuôn mặt tuyệt mỹ, ngũ quan tinh xảo nhìn qua nhu nhược mà ưu nhã. Khí chất cùng với dung nhan như vậy tuyệt đối không dưới Thánh Nữ Tử Yên của Thiên các, cũng không dưới Lục Vô Song. Coi như là so với Bạch Linh cùng Độc Cô Cảnh Văn mà nói, cũng không kém là bao. Tối đa chỉ cách một tầng giấy mỏng mà thôi.