Lục Thiếu Du không cam lòng yếu thế, Thanh Linh Khải Giáp quanh người lại một lần nữa được bố trí, chân khí bàng bạc trong cơ thể tuôn ra. Bước chân bước về phía trước một bước, dưới chân, mặt đất quảng trường giống như gặp một cơn địa chấn, trên mặt đất xuất hiện từng cái khe hở, thậm chí, cả quảng trường lúc này dường như cũng run rẩy. Cỗ khí thế đối chọi gay gắt như vậy khiến cho không ít người phải cảm thán một phen.
Cảm nhận khí thế trên người Lục Thiếu Du lúc này, ánh mắt Tử Yên khẽ trầm xuống, cánh tay mềm mại duỗi da, một cây sáo ngọc lập tức xuất hiện trong tay nàng. Lưu quang trên cây sáo ngọc quanh quẩn, một cỗ năng lượng trong thiên địa lập tức hội tụ tới.
Sưu Sưu.
Năng lượng thiên địa hội tụ, cả không trung lúc này biến đổi, năng lượng bàng bạc trong thiên địa kia lúc này trực tiếp bị cây sáo ngọc trong tay Tử Yên dẫn dắt.
Cây sáo ngọc này dài chừng một thước, toàn thân xanh biếc, bên trên có bí văn lưu chuyển. Mơ hồ có thể thấy được bên trong có một đạo thú ảnh được khắc trong đó, sáo ngọc này tuy nhỏ, thế nhưng cỗ uy áp bên trên nó hiện tại đang lan tràn về bốn phía không ngớt.
- Quả thực đúng là Hồn Linh khí Địa cấp.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, Tử Yên này ngay từ lần đầu ra tay không ngờ đã lấy ra Hồn Linh khí Địa cấp.
Cây sáo ngọc này xuất hiện trong tay, khí chất của Tử Yên lại một lần nữa biến đổi, năng lượng thiên địa không ngừng chấn động, y phục màu tím trên người tung bay, thân thể linh lung, hoàn mỹ kia lại càng trở nên động lòng người.
Sưu Sưu.
Tử Yên thả người nhảy lên, giống như tiên tử, lăng không mà đứng. Hai mắt lúc này mang theo sự bình thản không chút sợ sóng, y phục màu tím trên người khẽ bay, sáo ngọc để sát bờ môi son.
...
Một tiếng sáo du dương từ trên môi Tử Yên vang lên rồi lập tức quanh quẩn trong không trung. Sau đó từng tiếng sáo một nối đuôi nhau từ trong chiếc sáo kia bay ra.