Trận chiến hai năm trước trong sơn mạch Đoạn Thiên đối với Lục Thiếu Du mà nói, hắn vẫn có chút tiếc nuối. Từ trước tới nay hắn đều đánh chết đối thủ của mình, trong đám người trẻ tuổi đồng lứa cũng không có mấy đối thủ.
Đám người trẻ tuổi, trong lòng chung quy cũng có chút nhiệt huyết. Cho dù là hiện tại Lục Thiếu Du cũng thường xuyên nhớ lại khoảng thời gian ở trong Vân Dương Tông. Khi đó có thể cùng với đám người Phi Ưng Lăng Phong, Chiến Đao Khuất Đao Tuyệt, Phách Đao Long Tam thoải mái đại chiến.
Lúc này, gặp được cường giả chính thức trong đám người trẻ tuổi, là thiên kiêu chi tử, trong lòng Lục Thiếu Du lập tức cảm thấy chiến ý trong cơ thể mình bành trướng. Giống như Dương Quá khi trước có thể khiến cho chiến ý của hắn xuất hiện, mà không phải là sát ý. Sát ý khiến cho máu trong người hắn lạnh lẽo. Mà chiến ý khiến cho máu tươi như sôi sục.
- Lục Thiếu Du, hôm nay ta sẽ buông tay đánh với ngươi một trận.
Lam Thập Tam nhìn Lục Thiếu Du, chiến ý trong người b*n r*. Hai người đứng từ xa nhìn nhau, một cỗ khí phách nhanh chóng khuếch tán.
Hai người đều là cường giả đỉnh cấp trong đồng lứa. Đều thuộc tồn lại giống như long phượng sừng lân, lúc này ở cùng một chỗ giống như là hai con hổ gặp nhau, một hồi đại chiến là điều khó tránh khỏi.
Sưu Sưu.
Chân khí trên người hai người tràn ra, kình phong mạnh mẽ mang theo thanh âm xé gió vang lên. Hai đạo khí tức mạnh mẽ từ trên người hai người b*n r*. Cỗ khí thế này vô cùng mạnh mẽ, coi như là một ít cường giả trên đài cũng có cảm giác hô hấp không thuận.
- Khí thế như vậy tuyệt đối được coi là nhân vật đỉnh tiêm trong đám người trẻ tuổi.
Lúc này, trong lòng các đại cường giả đều có nhận định như vậy đối với hai người.
Khí thế hai người vẫn không ngừng kéo lên. Trong lúc vô hình, gợn sóng xung quanh hai người bắt đầu khuếch tán. Dường như trong vô hình đã có một cỗ lực lượng vô hình giao phong.