Lúc này, Lục Tâm Đồng vẫn còn đang nghi hoặc và suy tư, cho nên đã bị tấn công không kịp trở tay, ánh mắt lập tức dại ra, cả người liền ngây ra.
- Xuy!
Trong nháy mắt tiếp theo, thân ảnh của Lục Thiếu Du nháy mắt liền lao tới, dùng một loại xu thế nhanh như sét đánh đi tới bên cạnh Lục Tâm Đồng, giơ tay lên, một đạo trảo ấn lập tức rơi lên vai của Lục Tâm Đồng.
- Ngươi thua rồi, nha đầu, nhớ rõ lần sau khi động thủ thì nhất định không thể chủ quan, trong lúc giao thủ, bất kỳ sự chủ quan nào cũng có thể khiến ngươi mất mạng.
Âm thanh của Lục Thiếu Du đã rơi vào trong tai của Lục Tâm Đồng.
- Hừ, ta thua rồi, bất quá ngươi cũng chẳng hay ho hơn, nhìn xem tay của ngươi đi.
Lục Tâm Đồng lúc này cũng đã thoát khỏi ảnh hưởng của Hư Linh Huyễn Ấn, khôi phục thần trí, âm thanh cũng vang lên bên tai Lục Thiếu Du, trong lòng lúc này cảm thấy vô cùng hối hận, chính mình không ngờ dễ dàng buông lỏng cảnh giác như vậy, nếu như đây là một trận quyết chiến sinh tử thì vừa rồi mình đã thảm rồi, trong lúc giao thủ, bất kỳ sự chủ quan nào cũng có thể lấy mạng của ngươi.
Lục Thiếu Du cúi đầu xuống nhìn, lúc này, bàn tay đang đặt trên vai Lục Tâm Đồng của mình đã biến thành màu đen, trong lúc vô thanh vô tức mình đã bị trúng kịch độc, kịch độc này đang lan ra khắp cánh tay của mình.
- Độc công thật mạnh.
Lục Thiếu Du thầm than, độc công của nha đầu Lục Tâm Đồng này đúng là vô cùng quỷ dị, mình chỉ chạm nhẹ một cái thì kịch độc đã xâm nhập vào cơ thể rồi.
- Độc của ta không ai có thể giải được, cho nên chúng ta chỉ có thể xem như hoà.
Lục Tâm Đồng nhìn qua đối thủ đang đứng trước mặt, mình không thể thua được, vì Phi Linh Môn, mình nhất định phải thắng.