Lục Thiếu Du hơi nhíu mày, tiểu cô nương này vẫn cứ nóng tính như vậy, khẽ mỉm cười nói:
- Nếu có thể nhìn thêm một lần thì dù có bị móc cả hai mắt cũng đáng, nếu như có thể gần gũi một phen thì đúng là làm quỷ cũng phong lưu.
- Hạ lưu vô sỉ.
Vân Hồng Lăng quát một tiếng, chân khí dao động, trong tay lập tức có một đạo quang mang màu xanh loé ra, một đạo trường tiên lập tức xuyên thấu không gian khí lưu, mang theo âm thanh xé gió, thân roi uyển chuyển quất thật nhanh về phía Lục Thiếu Du.
- Tính khí của tiểu cô nương này đúng thật là, ta sao có thể hạ lưu được cơ chứ, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, nếu cầu mà không được thì sẽ bứt rứt khó ngủ lắm.
Lục Thiếu Du vẫn mỉm cười, ngay cả động một cái cũng không được.
- Vô sỉ.
Gương mặt của Vân Hồng Lăng đỏ bừng lên, trong nháy mắt tiếp theo, trường tiên ở giữa không trung không ngờ vang lên âm thanh nổ tung liên tiếp, trường tiên xuyên thấu khí lưu hư không, quỷ dị quét ra tựa như linh xà xuất động, hung hãn lướt thật nhanh về phía Lục Thiếu Du.
- Xuy!
Dưới ánh mắt của vô số người, trường tiên trong tay của Vân Hồng Lăng quật thật mạnh lên người Quỷ Sát Dương Quá, một roi hạ xuống thật mạnh còn b*n r* cả tia lửa.
- Hoá ra tên Quỷ Sát Dương Quá này lại là kẻ háo sắc, nhìn thấy nữ nhân là không còn biết gì nữa.
Nhìn tấy Quỷ Sát Dương Quá không tránh né, không ít người lập tức nghĩ thầm như vậy trong lòng.
Mà lúc này, một roi của Vân Hồng Lăng đã quất thật mạnh lên người Lục Thiếu Du, nhưng hắn vẫn cứ mỉm cười rất chi là vui vẻ, Vân Hồng Lăng thì vô cùng kinh ngạc, tên Quỷ Sát Dương Quá này không ngờ không thèm tránh né gì, ánh mắt cứ nhìn thẳng như thế, nhưng trong ánh mắt của đối phương lúc này đột nhiên có một cỗ quang mang quỷ dị lan ra, trong nháy mắt tiếp theo thì linh hồn của mình đột nhiên run lên, trong não hải trở nên trống rỗng, trong một sát na này, Vân Hồng Lăng mơ hồ nhìn thấy có một đạo thân ảnh đang lao nhanh về phía mình.