- Đi!
- Rống!
Đám hoả vân nóng rực và mênh mông kia nương theo kiếm quang sắc bén rợp trời mà tàn phá trên đường hạ xuống, Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, thủ ấn đột nhiên đẩy ra, thú ảnh cự hổ khổng lồ ở giữa không trung đột nhiên nhảy lên, toàn thân rung lên, trong miệng phát ra một tiếng gầm lớn, mang theo một đạo khí thế bàng bạc vạch qua không gian, thân hình khổng lồ lướt ra thật nhanh, chỉ loé lên một cái thôi là đã đâm thật mạnh vào màn kiếm quang đầy trời kia.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, thú ảnh và kiếm quang đâm thật mạnh vào nhau, âm thanh nổ vang như sấm đánh lập tức vang vọng khắp nơi trong đất trời.
- Phá cho ta.
Thủ ấn trong tay của Lục Thiếu Du thoáng động, bên trên của cự hổ lập tức có một cỗ khí tức thao thiên đè xuống.
- Ầm ầm!
Hai cỗ năng lượng chạm vào nhau liền phát ra âm thanh kh*ng b* như sấm nổ, năng lượng kh*ng b* hoá thành kình khí lãng đảng tựa như biển khơi dậy sóng, lúc này tất cả mọi thứ trên quảng trường không ngờ đều bị cuốn phăng.
Một cỗ năng lượng thao thiên trong nháy mắt liền bộc phát ra, tạo thành một cỗ năng lượng phong bạo cực kỳ kh*ng b*, nháy mắt liền cuốn phăng mọi thứ chung quanh ra, tựa như có quang hồ bao phủ, nháy mắt đã lan ra phủ kín không gian xung quanh, kình khí vô tận xen lẫn với hoả diễm ngập trời cứ đốt cháy mọi thứ xung quanh, quảng trường ở bên dưới tựa như xuất hiện băng sơn địa liệt vậy, đất đá bị thổi lên bay khắp phía, dưới năng lượng kình khí khổng lồ đang thổi tung phá hoại mọi thứ kia, không ít người đều để lộ ra vẻ kinh hãi.
Mắt thường cũng có thể nhìn thấy được kiếm quang tán loạn, thú ảnh biến mất, khí tức cực nóng do kiếm quang tạo thành liền bao phủ khắp không gian tựa như biển lừa, từng đạo không gian gợn sóng đều bị bao phủ biến thành một màu đỏ ngầu lan ra xa, mà linh hồn khí tức tràn ngập do thú ảnh kia hoá thành thì cũng cuồn cuộn từng cơn lan ra về phía Nguyên Nhược Lan.