- Ngươi ra tay trước đi.
Nguyên Nhược Lan nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
- Không, ta chưa bao giờ chiếm tiện nghi của nữ nhân cả, ngươi là nữ nhân, cho nên ngươi ra tay trước đi.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Thật sao, những lời này, trước kia cũng có người từng nói, chỉ mong ngươi cũng có thực lực như hắn.
Nguyên Nhược Lan nói, nhìn qua Lục Thiếu Du, dường như có một loại cảm giác như đã từng quen, trên đại hội Tam Tông Tứ Môn, Lục Thiếu Du cũng từng nói qua những lời thế này, mà tên Quỷ Sát Dương Quá này, dường như có rất nhiều điểm giống với Lục Thiếu Du trước kia, khẩu khí này, thần thái này đều quen thuộc tới vậy, mấy năm nay mình luôn cố gắng chỉ mong có thể đánh bại được hắn, tiếc là lần này hắn lại không có xuất hiện, còn mình thì lại thua trong tay Lục Vô Song.
Nguyên Nhược Lan vừa dứt lời thì lập tức thu hồi tâm thần, trong tay có một đạo quang mang màu tím tuôn ra ào ạt, hào quang thu liễm, liền có một thanh trường kiếm màu tím xuất hiện trong tay, trường kiếm tựa như thiên thành, lưu quang lấp lánh, một cỗ khí tức nhẹ nhàng lại mang theo khí tức vô cùng nặng nề nháy mắt liền toả ra.
- Ong ong!
Thanh kiếm phát ra tiếng ong ong cộng hưởng, âm thanh kiếm minh như xuyên kim đoạn ngọc nháy mắt liền truyền ra, khiến cho người ta cảm thấy màng nhĩ đau đớn, theo khí tức bên trên mà xem thì thanh kiếm này không ngờ cũng đã đạt trình độ vũ linh khí huyền cấp rồi, sợ là bên trong hàng vũ linh khí huyền cấp thì nó cũng thuộc dạng gần với vũ linh khí địa cấp.
- Hảo kiếm.
Ánh mắt của Lục Thiếu Du loé lên, vốn thanh kiếm trên người của Nguyên Nhược Lan đã bị Lục Vô Song phá huỷ, nếu như lúc trước Nguyên Nhược Lan dùng kiếm này ngay từ đầu thì Lục Vô Song muốn đánh bại được Nguyên Nhược Lan sẽ càng thêm khó khăn hơn nữa.