- Qủa là độc khó chơi.
Lam Thập Tam quát khẽ, thủ ấn kết xuất, lập tức có một đạo chưởng ấn trực tiếp đánh về phía màn khói độc màu đen khổng lồ kia, năng lượng chân khí thuộc tính phong ngập trời trong nháy mắt liền b*n r*, trực tiếp khiến cho không gian trên cả quảng trường này cũng phải trở nên vặn vẹo, khói độc ngập trời kia bị Lam Thập Tam trực tiếp chấn khai.
- Hưu hưu...
Linh lực tuôn trào ồ ạt, Lam Thập Tam vừa mới chấn khai đám khói độc đầy trời kia, trong nháy mắt này, lại có mấy đạo quang trụ màu đen lao vụt tới nhanh như linh xà, mang theo kịch độc không ai dám nghi ngờ, khiến cho cả hắn cũng không dám ngạnh kháng.
- Phá!
Lam Thập Tam trầm giọng quát lớn một tiếng, mấy đạo lam sắc quán chú liền b*n r* ào ạt từ trong ống tay áo nhìn chẳng khác gì thuỷ trụ, trong nháy mắt đã đụng nhau với mấy đạo quang trụ màu đen kia.
- Bùm!
Năng lượng cuồng bạo lan ra cuốn phăng tất cả, xen lẫn một thứ mùi gay mũi rất khó ngửi, bên trong có chứa kịch độc, nếu như hít phải thì tuyệt đối là một chuyện vô cùng phiền toái. Dưới một đạo công kích này, thân ảnh của Lục Tâm Đồng nháy mắt cũng bị đầy lùi lại, mà khói độc giăng tứ phía, Lam Thập Tam cũng không dám tới gần.
Sắc mặt của Lục Tâm Đồng trầm xuống, nhưng dựa vào lực lượng thì mình căn bản là khó mà làm gì được đối phương, đôi mắt loé lên một cái, trong nháy mắt tiếp theo, thủ ấn trong tay kết xuất, xung quanh người lại có thêm linh lực tăng vọt ra lần nữa, khói độc giăng đầy trời hội tụ lại, thân ảnh xinh đẹp của nàng ta lại lao thẳng tới chỗ Lam Thập Tam.
- Tới hay lắm.
Ánh mắt của Lam Thập Tam loé lên, mỉm cười, một bộ lam bào bay phất phới, cũng lập tức lao thẳng về phía Lục Tâm Đồng.
- Bùm bùm bùm!
Trên không trung, âm thanh nổ vang điếc tai bắt đầu trỗi dậy, khói độc giăng đầy trời không tản đi, mùi hôi gay mũi khó ngửi kia cũng trực tiếp bao phủ cả không gian.