Lục Thiếu Du phục hồi tinh thần lại, nhìn qua Tiểu Long rồi hỏi:
- Tiểu Long, đợi sau khi mọi chuyện của ta đều yên ổn. Đệ hãy đi Tổ Yêu lâm cùng Linh Hoàng nhai đi.
- Đúng vậy. Đệ muốn gặp mẫu thân cùng phụ thân, đệ chưa từng được gặp qua hai người bọn họ.
Tiểu Long ngẩng đầu, đôi mắt nhỏ nhìn chăm chú vào vầng trăng.
Một đêm yên tĩnh trôi qua. Hôm sau, khi ánh sáng mặt trời đầu tiên chiếu xuống, thành Cự Giang náo nhiệt trong nháy mắt trở nên sôi trào. Trên đường phố lúc này cố vô số người nhanh chóng tiến về Bình Nhao đảo. Tiếng xé gió vang lên không ngừng trên bầu trời. Bao nhiêu khí tức cường hãn nhanh chóng xẹt qua.
- Tiên sinh, chúng ta cũng xuất phát thôi.
Thanh âm Hoàng Đan vang lên bên ngoài phòng.
Kẹt.
Cửa phòng mở ra, Lục Thiếu Du từ trong phòng chậm rãi đi ra, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt. Mà mỗi một bước hắn bước ra không gian quanh người khẽ chấn động. Trong mắt hiện lên sự thâm thúy. Trong lúc vô hình tạo thành một cỗ áp lực mạnh mẽ đối với Hoàng Đan, thế nhưng cỗ áp lực này chỉ thoáng hiện lên rồi biến mất.
- Chúc tiên sinh có thể giành lấy thành tích tốt.
Hoàng Đan nói.
- Hy vọng là như vậy.
Lục Thiếu Du mỉm cười. Vì Long Dương linh quả, dù thế nào hắn cũng phải đoạt được vị trí đầu tiên. Cho dù có phải bại lộ Linh Vũ song tu hắn c*̃ng không tiếc.
- Người Thiên Địa các tới, yêu thú phi hành đã tới nghênh đón tiên sinh lên Bình Nham đảo, bây giờ bọn họ đang ở bên ngoài chờ.
Hoàng Đan nói.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ nhảy lên, quả thực không giống bình thường a. Tiến vào top mười, không ngờ Thiên Địa các lại phái người tới đón, lúc trước cũng không có loại đãi ngộ này.
- Chúng ta đi thôi.
Khi Lục Thiếu Du rời khỏi đình viện, trong tầng trời thấp đã có một đầu yêu thú phi hành lục giai đang xoay quanh. Một Vũ Suất cửu trọng của Thiên Địa các đang đứng đó chờ. Thái độ với Lục Thiếu Du cũng cực kỳ cung kính. Sau khi mọi người nhảy lên lưng yêu thú phi hành, cả đám lập tức tiến tới Bình Nham đảo.