- Ta nhìn xem.
Tâm thần Lục Thiếu Du nhanh chóng rót vào nhẫn trữ vật rồi nói:
- Ta đặt bốn mươi tỷ kim tệ.
- Cái gì? Bốn mươi tỷ kim tệ?
Nghe Lục Thiếu Du nói vậy, sắc mặt nhị nữ Hoàng gia đại biến. Bốn mươi tỷ kim tệ, đây tuyệt đối không phải số lượng nhỏ. Tổng cộng là tám mươi tỷ kim tệ, cho dù bán Hoàng gia mấy lần cũng khó thu được số tiền này. Huống chi đặt cược phải dùng tiền mặt.
- Sao nào? Chẳng lẽ nơi này không cho đặt lớn như vậy sao?
Lục Thiếu Du hỏi. Những năm này hắn không ngừng vơ vét, mấy thứ linh tinh cùng với kim tệ trên người khá nhiều. Nếu chiếu theo tỷ lệ đặt cược trên người Lăng Thanh và Thánh Nữ Tử Yên, nếu thắng thì hắn chỉ thua bốn mươi tỷ kim tệ, thế nhưng cũng thắng mấy vạn ức kim tệ.
- Vậy cũng không phải, sau lưng những cửa hàng đều có thế lực lớn, chỉ cần tiên sinh chịu đặt cược, bọn họ sẽ dám thu. Chỉ là lần này tiên sinh cược quá lớn rồi.
Hoàng Đan phục hồi tinh thần rồi nói, thế nhưng trong lòng khó có thể bình phục được.
Một lát sau, trong thành Cự Giang truyền ra tin tức khiếp sợ. Hai nữ tử mỹ mạo trong một điểm đặt cược ra tay bất phàm. Mỗi người đặt trên bốn mươi tỷ kim tệ. Tin tức này giống như một quả bom khiến cho vô số người kinh hãi. Lần đặt cược này của hai nàng quả thực khiến cho vô số người mở rọng tầm mắt.
Cược lớn như vậy khiến cho tất cả đám người đặt cược hỏi thăm, thế nhưng cửa hàng đặt cược kia đã sớm phong tỏa tin tức, bất quá sinh ý của cửa hàng kia lại càng thêm nóng bỏng. Không ít người chịu ảnh hưởng của tin tức này không ngờ lại có vô số người tiến tới đặt cược.
- Dương Quá tiên sinh, nếu thua chúng ta thua tám mươi tỷ kim tệ đó. Tiên sinh có mấy thành nắm chắc?
Nhớ tới việc Lục Thiếu Du đặt tám mươi tỷ kim tệ, Hoàng Chí Lương cũng vô cùng lo lắng. Đây tuyệt đối là con số cực lớn.