- Đi mòn gót giày không thấy, Quỷ Sát Dương Quá, không ngờ ngươi còn dám xuất hiện. Lần này ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.
Trong một đình viện khác, tiếng phẫn nộ của Tuyệt Linh Vương vang lên. Bàn tay đập xuống mặt bàn đá, chiếc bàn đá lập tức vỡ nát.
- Tuyệt Linh Vương, hiện tại trong thành Cự Giang không được động thủ. Chúng ta cũng không có cách nào động vào tiểu tử kia được.
Bên người Tuyệt Linh Vương, Bạch Vạn Tượng cũng vô cùng tức giận nói.
- Thực lực tiểu tử kia cũng khó đối phó.
Khoái Kiếm Vương cũng ở trong đó, sắc mặt ba người lúc này vô cùng khó coi.
- Hiện tại không thể động thủ, ba ngày sau tiểu tử kia chắc hẳn sẽ rời khỏi thành Cự Giang, đến lúc đó ta tuyệt đối sẽ không để cho hắn chạy trốn.
Tuyệt Linh Vương lạnh nhạt nói, sát ý trong mắt đậm đặc. Hắn khổ sợ gây dựng Tuyệt Linh Tông, thế nhưng hiện tại lại suy tàn. Không giết Dương Quá kia mối hận trong lòng hắn khó mà tiêu tán.
Thời gian trôi qua cực kỳ nhanh chóng, giống như cát chảy, đảo mắt đã qua hai ngày.
Phù.
Trong phòng, thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du thu lại, từ trong cơ thể thở ra một ngụm trọc khí. Hai ngày điều tức, thể xác và tinh thần hắn đều đã được điều chỉnh tới trạng thái tốt nhất.
Một lát sau, Lục Thiếu Du hộ tống ba phụ tử Hoàng gia dạo phố. Ngày mai là ngày thi đấu, Lục Thiếu Du cũng không có ý định điều tức cho nên ra ngoài thư giãn một chút.
Trên đường, tỷ muội Hoàng gia một trái một phải đi cạnh Lục Thiếu Du, khiến cho người khác không khỏi chú ý. Hoàng Đan xem như đối với thành Cự Giang là người quen thuộc nhất cho nên luôn miệng giới thiệu mỗi con đường mà mấy người đi qua. Nhị nữ này cũng thi thoảng ghé vào một ít cửa hàng trên đường xem xét một ít đồ trang sức.