Gió đêm mang theo hàn ý thổi qua. Trong đình viện nơi Vân Dương Tông đặt chân, lúc này Vân Khiếu Thiên cùng với đám người Vân Dương Tông ngồi trong phòng nhỏ, cả đám đều vô cùng cao hứng. Lần này trong Vân Dương Tông có hai người tiến vào thập đại cường giả. Quả thực là chuyện ngoài ý muốn. Chúng trưởng lão lúc này như được thơm lây, không ngừng chúc mừng Lục Vô Song c*̀ng Vân Hồng Lăng.
Đặc biệt là Tạ trưởng lão, ánh mắt mang theo sự vui vẻ. Đệ tử Vô Song của nàng tiến vào top mười. Về sau địa vị của nàng tại Vân Dương Tông tuyệt đối sẽ được đề cao không ít.
- Sư bá, sao người cứ rầu rĩ như vậy?
Vân Hồng Lăng nhìn thấy sắc mặt Vũ trưởng lão không tốt, liền hỏi.
- Ta không sao, hai người các con tiến vào top mười, ta cao hứng còn không kịp nữa là.
Vũ Ngọc Tiền nhanh chóng mỉm cười nói với Vân Hồng Lăng.
Đám người Vân Dương Tông lúc này đều biết rõ trong lòng Vũ Ngọc Tiền đang suy nghĩ gì. Không nghĩ tới Vũ Ngọc Tiền lại lo lắng cho đệ tử như vậy. Phần tình cảm này so với phụ tử còn hơn nhiều. Thế nhưng lúc này mọi người c*̃ng không biết nên nói cái gì, càng không muốn nhắc tới người nọ. Miễn làm ảnh hưởng tới thành tích ba ngày sau của Lục Vô Song và Vân Hồng Lăng.
- Vô Song, Hồng Lăng, thi đấu bài danh ba ngày sau hai con nhất định phải cẩn thận. Đừng làm mình bị thương. Có chừng mực là được rồi.
Tiến vào top mười Vân Khiếu Thiên đã cực kỳ thỏa mãn. Dùng thực lực của nhị nữ, Vân Khiếu Thiên cũng nhìn ra. Muốn tranh đoạt vị trí cao sợ rằng không dễ. Thực lực của nhị nữ có lẽ tiến vào top mười đã không tồi.
Trong một khách đ**m náo nhiệt, lúc này dưới bầu trời đêm, trên nóc nhà có một thanh niên áo xam đang ngồi xếp bằng. Thanh niên này chính là người có tên Dương Quá trùng với thân phận kia của Lục Thiếu Du.