Trên đài cao, chúng cường giả xôn xao, trong đám người Lan Lăng sơn trang, Gia Cát Tây Phong thu quạt lại, sắc mặt đại biến.
Bốn phía, lúc này Thánh Nữ Tử Yên của Thiên các, Lăng Thanh, Lam Thập Tam, thanh niên áo xám, Lục Tâm Đồng, Lục Vô Song, Nguyên Nhược Lan, nữ tử mặc y phục màu cam của Tứ các Tứ Đảo không khỏi dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Lục Thiếu Du. Vừa rồi công kích do Hồn Linh khí Địa cấp Gia Cát Tử Vân thúc dục ra chỉ sợ bất cứ ai trong bọn họ cũng không dám ngạnh kháng nhưu thế.
Lục Thiếu Du vẫn lăng không mà đứng, đối với công kích linh hồn trong đầu hắn hiện tại đã sớm bị kim đao màu vàng phá hủy. Nếu đổi lại trong tay Gia Cát Tử Vân là Vũ Linh khí Địa cấp hoặc là công kích không phải đơn thuần giống như công kích linh hồn, thì hắn quả thực khó đối phó. Thế nhưng linh hồn công kích tất cả mọi người cố kỵ nhất thì nhờ có kim đao màu vàng thần bí trong đầu mà hắn không sợ. Sợ rằng chỉ cần là công kích linh hồn dưới cấp độ Linh Tôn mà nói, hắn hoàn toàn có thể bỏ qua. Quả thực chính là một điều mà tất cả mọi người không ngờ tới. Linh hồn công kích khó đối phó nhất lại trùng hợp bị Lục Thiếu Du bỏ qua, hoàn toàn không để ý tới.
- Giao ra ngọc giản.
Thân ảnh Lục Thiếu Du đáp xuống trước mặt Gia Cát Tử Vân, lúc này Gia Cát Tử Vân đã không thể nào nhúc nhích được nữa, khuôn mặt tràn ngập máu tươi. Thân thể uể oải, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy, mấy cái răng của hắn cũng bị gãy, miệng đầy máu. Tuy rằng Lục Thiếu Du ra tay đã lưu tình, thế nhưng lúc này dưới tình huống vạn người chú ý, cũng không phải thời điểm đánh chết Gia Cát Tử Vân này. Bất quá vừa rồi Lục Thiếu Du khống chế lực đạo một chưởng một quyền kia vô cùng tốt. Sợ rằng thương thế trên người Gia Cát Tử Vân này không có ba năm, hai năm sợ rằng c*̃ng không có cách nào khỏi hắn.