Khóe miệng Lục Thiếu Du hiện lên nụ cười quỷ dị. Dù thế nào Phi Dực Hỏa Long Mãng cũng chỉ là lục giai hậu kỳ đỉnh mà thôi. Lam Linh cũng chỉ là Vũ Suất lục trọng, tuy rằng thủ đoạn cực kỳ bất phàm. Thế nhưng cuối cùng thực lực kém quá nhiều. Lúc này Lục Thiếu Du không lùi mà tiến tới, thân thể phóng lên trời, linh lực trên người tuôn ra rồi bao phủ quanh thân, ngay cả gợn sóng trong không gian c*̃ng không thể tới gần.
Phi Dực Hỏa Long Mãng đánh tới, thân thể khổng lồ như thiên thạch đáp xuống mang theo hỏa diễm nóng bỏng nhanh chóng bao phủ Lục Thiếu Du vào trong.
- Ồ?
Đối với việc Lục Thiếu Du không lùi mà tiến tới, không ít người đều không nhịn được mà ồ lên một tiếng kinh ngạc. Loại tình huống này chỉ sợ ai cũng phải tạm tránh đi một lát, cố gắng không để bị nó làm ảnh hưởng, không ngờ Lục Thiếu Du lại tiến tới.
Trong không gian tràn ngập gợn sóng nóng bỏng, hỏa diễm của Phi Dực Hỏa Long Mãng trực tiếp bao phủ không gian quanh người nó. Cỗ khí tức nóng bỏng kia khiến cho lúc này ngay cả Lục Thiếu Du cũng cảm thấy hô hấp đình trệ. Con bài chưa lật này c*̉a Lam Linh quả thực đủ khủng bố. Dùng tu vi Vũ Suất lục trọng, công kích không ngờ có thể chống lại một hai với Vũ Vương, Linh Vương nhất trọng.
Trong không gian nóng bỏng này, Lục Thiếu Du nhìn thấy cái miệng to lớn đỏ như máu của Phi Dực Hỏa Long Mãng nhanh mở ra đớp về phía mình. Cái miệng máu to lớn kia giống như một cái động không đáy màu đỏ to lớn, chỉ cần nhìn vào cũng khiến linh hồn người ta run lên. Khí tức quỷ dị cùng với uy áp ngập tràn trong đó khiến cho mọi người không rét mà run.
Giữa không trung, mọi người liên tục kinh ngạc. Thanh niên áo xanh kia không ngờ lại bị hư ảnh cự thú thôn phệ. Hoàng Đan, Hoàng Hân cùng Hoàng Chí Lương nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt đại biến.