Sưu.
Tên đệ tử Huyền Sơn Môn chỉ là Vũ Suất lục trọng, hắn cũng đã sớm chú ý tới người thanh niên áo xám này, cho nên lúc này hắn c*̃ng biết người này không dễ chọc. Cơ hồ trong nháy mắt tên đệ tử này không chút do dự, trực tiếp lách mình bỏ chạy, bị người này ngăn cản thì phiền phức lớn rồi.
- Ngươi trốn không thoát đâu.
Âm thanh của thanh niên áo xám kia vừa dứt, thân thể giống như quỷ mị xuất hiện trước người đệ tử Huyền Sơn Môn kia. Một đạo quyền ấn nhanh chóng được đánh ra. Trước quyền ân, không gian vặn vẹo, sóng gợn trong không gian tan vỡ vang lên âm thanh trầm thấp, bạo liệt.
Mắt thấy biến hóa bực này, đệ tử Huyền Sơn Môn kia căn bản không thể nghĩ được nhiều, nhanh chóng bố trí một đạo hộ thân cương khí trước người, thân hình nhanh chóng lui lại. Thế nhưng tốc độ của hắn dường như chưa đủ, đạo quyền ấn kia lúc này đột nhiên biến đổi góc độ, trực tiếp đánh vào trên hộ thân cương khí c*̉a hắn.
Phanh Phanh.
Âm thanh trầm thấp bạo liệt vang lên. Đệ tử Huyền Sơn Môn này liền bị đánh bay, hộ thân cương khí dễ dàng bị nghiền nát. Ngay cả cơ hội thi triển con bài chưa lật của mình cũng không có, lập tức bị thanh niên áo xám đánh trúng. Máu tươi trong miệng phun ra. Lúc thân thể đập xuống mặt đất thì cả người lập tức uể oải, mất đi lực tái chiến.
Phanh Phanh.
Thanh niên áo bào xám ra tay, trên quảng trường lúc này đã có hơn mười người bắt đầu giao thủ. Những khán giả ở mấy hòn đảo bốn phía lập tức hoan hô nhiệt liệt.
Lục Thiếu Du quét mắt qua đám người, ánh mắt không ngừng biến ảo. Người bị Lục Tâm Đồng, Vân Hồng Lăng và nhị nữ còn lại nhìn tức thì nhanh chóng lùi lại, bọn họ cũng không dám để tứ nữ liên thủ công kích mình.
Thân ảnh lóe lên, khi Lục Thiếu Du đáp xuống phía đó không xa thì có một cỗ khí tức nóng bỏng từ phía sau lưng hắn đánh tới.