- Hừ, ngay cả người Vân Dương Tông cũng dám động vào, vậy thì mau chóng đem ngọc giản trong tay ngươi giao ra dây.
Một thân ảnh màu xinh đẹp màu xanh mang theo vòng xoáy dưới chân cùng với mùi hương nhàn nhạt xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du.
- Hồng Lăng?
Nghe thấy thanh âm này, Lục Thiếu Du không cần nhìn cũng biết là ai tới. Trừ đại tiểu thư Vân Dương Tông, hôn thê Vân Hồng Lăng của hắn ra thì cũng không còn có ai khác. Nữ tử trước mặt đang mặc bộ y phục màu xanh, trên ống tay áo thêu đồ án nhàn nhạt, dưới sự bao phủ c*̉a y phục làm hiện lên thân thể thướt tha mềm mại, đường cong linh lung. b* m*ng vểnh cao, cái eo nhỏ nhắn. Cặp chân dài, ngũ quan tuyệt mỹ. Nhìn Vân Hồng Lăng Lục Thiếu Du dường như nhớ lại lần đầu tiên khi hắn gặp Vân Hồng Lăng ở trong sơn mạch Vụ Đô. Bất quá lần thứ nhất gặp nàng quả thực có chút hương diễm.
- Không giao ra ngọc giản thì đừng trách ta không khách khí.
Vân Hồng Lăng nhìn thấy sư huynh bị đánh bại cho nên nhanh chóng chạy tới. Lúc này nhìn thấy người áo xanh này không ngờ lại nhìn chằm chằm vào cơ thể mình, Vân Hồng Lăng lập tức giận dữ. Khuôn mặt trầm xuống, một đạo tàn ảnh màu xanh xuyên qua không gian mang theo thanh âm sắc bén đột nhiên xuất hiện. Trên thân thể uyển chuyển kia, chân khí đột nhiên bùng ra.
Khoảng cách của hai người cũng chỉ mấy chục thước mà thôi. Chân khí Vân Hồng Lăng bùng ra, không khí chung quanh lúc này giống như sóng nước dâng cao. Thanh âm bạo liệt vang lên. Trong đôi mắt xinh đẹp lúc này hiện lên hàn ý, thân thể nhảy lên, mũi chân điểm nhẹ mặt đất một cái, thân thể hóa thành một đạo lưu quang giống như linh xà xuất động đánh về phía trước mang theo tàn ảnh màu xanh.
Tàn ảnh màu xanh kia chính là binh khí của Vân Hồng Lăng, là một cây trường tiên, tăng thêm Vân Hồng Lăng thi triển Phù Quang Lược Ảnh, lúc này tốc độ của nàng dường như còn mạnh hơn Hàn Phong không ít. Trong phạm vi công kích c*̉a trường tiên lúc này có một cỗ lực lượng sắc bén, cường hãn khuếch tán, nhanh chóng đánh vào mặt Lục Thiếu Du.