Trong Linh Thiên môn, Lữ Chính Cường nhìn ái đồ của mình bị thương rồi nói. Hồng Phong bị thua, trên cơ bản là không có một chút sức lực phản kháng nào. Mà điều này chỉ sợ Linh Vương mới có thể làm được. Tăng thêm sự khống chế đối với không gian của Quỷ Sát Dương Quá này, dùng nhãn lực c*̉a Lữ Chính Cường cũng nhanh chóng đoán ra tám phần.
- Người này vẫn luôn không dùng toàn lực, không nghĩ tới lần này lại có nhiều hắc mã như vậy.
Khâu Mỹ Vi cũng nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
- Thi đấu chọn ra thập đại cường giả ba mươi năm trước chỉ có một đầu hắc mã là Sát Phá Quân mà thôi. Không nghĩ tới lần này lại có nhiều như vậy. Lần này chỉ sợ sẽ vô cùng náo nhiệt.
Lữ Chính Cường khẽ thở dài rồi nói.
Sau khi thu hồi ngọc giản trên người Hồng Phong. Lục Thiếu Du đột nhiên cảm nhận được một đạo linh lực cường hãn đang đánh vào sau lưng hắn.
Lục Thiếu Du lập tức lùi lại rồi xoay người. Lúc này trước mắt hắn là một thân ảnh xinh đẹp khiến cho người ta sôi trào nhanh chóng đánh tới. Trên người thân ảnh xinh đẹp này có một mái tóc đen nhánh dài như nước. Mái tóc đen lúc này buộc ở sau đầu. Phía trước là ngũ quan tinh mỹ, làn da trắng nõn. Trên người là một bộ y phục bó sát người. Cái mông tròn lẳn nhô cao. Hai eo còn đeo hai thanh kiếm tinh mỹ dài nửa xích.
Nhìn thấy nữ tử này ánh mắt Lục Thiếu Du lập tức biến đổi. Vưu vật như vậy không ngoài ai khác mà chính là vị hôn thê Lữ Tiểu Linh của hắn. Mà cũng không ai có cách ăn mặc giống như mời người khác phạm tội như tiểu nữu này.
- Hừ, giao ngọc giản trong tay ra.
Ngay khi ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, Lữ Tiểu Linh khẽ kêu lên một tiếng. Mà linh lực trong tay nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh trường kiếm. Linh lực cuồng bạo tràn ngập, gợn sóng trong không gian lúc này nhanh chóng khuếch tán. Ngay sau đó Lữ Tiểu Linh hung hăng bổ trường kiếm về phía Lục Thiếu Du.