Lục Thiếu Du khẽ mở miệng cười, Hồng Phong này vài năm không gặp. Bốn năm trước khi lần đầu tới Phi Linh môn cũng chỉ là Linh Suất nhị trọng mà thôi. Mà lúc này đã là Linh Suất lục trọng. Thiên phú tu luyện của bản thân hắn quả thực cực kỳ cường hãn. Lục Thiếu Du tìm tới Hồng Phong, bởi vì trong nội tâm hắn còn nhớ vị nhạc phụ kia chiếm không ít tiện nghi trên người Lục Thiếu Du, xem như lần này thu hồi chút tiền lãi. Mấy lần chịu thiệt khi trước hắn vẫn luôn tìm kiếm cơ hội, cho nên cơ hội lần này hắn cũng không thể buông tha.
Thực lực của Hồng Phong này tuy rằng là Linh Suất lục trọng, Lục Thiếu Du lại hiểu rõ. Hồng Phong thân là đệ tử Linh Thiên môn, trên người ắt hẳn sẽ có một ít át chủ bài. Bất quá người có thể trụ được tới bây giờ làm sao lại có ai không có át chủ bài cơ chứ. Sợ rằng tất cả đều có tư cách chống lại đối thủ mạnh mẽ hơn mình.
- Cuối cùng ta khuyên ngươi một câu, giao ra ngọc giản, ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười nói, Hồng Phong này cho dù có con bài chưa lật như thế nào hắn cũng không cần quá đặt trong lòng.
- Hừ, mộng tưởng hão huyền.
Sắc mặt Hồng Phong trầm xuống, đối phương không ngờ lại không coi hắn vào đâu. Đây quả thực chính là coi rẻ hắn. Linh khí trong người hắn nhanh chóng tràn ra, không gian chung quanh lúc này đã bắt đầu vặn vẹo. Tiếp theo đó thủ ấn trong tay Hồng Phong nhanh chóng được kết. Năm ngón tay uốn lượn rồi giương lên, năm đạo chỉ ấn bằng linh lực xẹt qua không gian, dùng một tốc độ như thiểm điện mang theo kình phong mãnh liệt trực tiếp xé rách không khí, âm thanh xé gió sắc bén khiến cho màng tai người ta đau đớn, ngay sau đó từng gợn sóng trong không gian trực tiếp lan rộng ra chung quanh.
- Bảo ngươi giao ra ngọc giản là ta đã cho ngươi cơ hội rồi.