- Có ý tứ, có ý tứ.
Phía xa, một thân ảnh màu xanh nhìn Lục Tâm Đồng, trong mắt hiện lên chiến ý nóng bỏng.
- Nha đầu kia quả đúng là Linh Vương nhất trọng a. Tốc độ tu luyện quả thực giống như bay.
Phía xa, nhìn thân ảnh đáng yêu, bộ dáng quen thuộc kia khiến cho Lục Thiếu Du rất muốn đi qua. Thế nhưng lúc này hắn chỉ có thể nhịn mà thôi. Không bao lâu nữa tới lúc đó hắn có thể trở về gặp mặt cùng mọi người trong Phi Linh môn rồi.
- Độc công của tiểu nha đầu này tuyệt đối kinh khủng.
Trên đài cao, lúc này số người khiếp sợ tuyệt đối không ít.
- Tiểu cô nương Tâm Đồng này thứ kinh khủng nhất không phải là độc công mà là thiên phú. Không tới mười tám tuổi đã là Linh Vương, nếu như bồi dưỡng tốt muốn tiến tới Linh Tôn mà nói, chỉ sợ cũng không phải là không có khả năng.
Lữ Chính Cường nhịn không được mà mở miệng nói.
- Đông lão đệ, ta nghe nói Lục Tâm Đồng chính là đệ tử của ngươi, không biết có phải thật không?
Trên đài cao, Kình Linh Vương nhìn đám người Phi Linh môn cách đó trăm thước, thanh âm vang lên trong tai đám người Phi Linh môn. Nhìn Lục Tâm Đồng, sắc mặt Kình Linh Vương tuy rằng không biến hóa quá nhiều, thế nhưng trong nội tâm vô cùng khiếp sợ. Thiên phú như vậy, Thánh Tử cùng Thánh Nữ trong Thiên các cũng không thể so bì được.
- Đúng vậy, Tâm Đồng chính là đệ tử của tại hạ.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh mỉm cười. Khi trước hắn cũng biết bản thân mình không có cách nào được Kình Linh Vương này tôn trọng, mà lúc này bởi vì đệ tử bảo bối kia cho nên khiến cho hắn và Phi Linh môn được thơm lây không ít.
- Tuổi còn nhỏ mà đã là Linh Vương nhất trọng, Đông lão đệ thu một đệ tử thật giỏi a. Nếu như Đông lão đệ có rảnh thì sau khi thi đấu đến Thiên Địa các chúng ta một hồi. Trong Thiên Địa các chúng ta gần đây có một chút rượu ngon, nếu như Đông lão đệ có hứng thú mà nói, mời tới chơi một phen.