Lúc này Lục Thiếu Du vô cùng nhàm chán, không ngờ lại không có chuyện gì đi làm cho nên hắn quyết định tu luyện linh kỹ. Tuy rằng gần đây hắn đã tu luyện ba loại linh kỹ thành công. Bất quá lại không thường xuyên sử dụng, đặc biệt là Hóa Thú Linh Ấn, chỉ đạt tới tiểu thành mà thôi.
Đám người vây xem chung quanh, theo thời gian trôi qua sự nhiệt tình không những không giảm mà còn ngày càng lớn. Ai cũng biết, muốn chọn ra mười người cuối cùng thì số lượng người bị đào thải sẽ ngày càng tăng.
Tới hoàng hôn ngày hôm sau, thời gian nửa canh giờ ngưng chiến tới. Lúc này không ít người nhanh chóng ăn vào đan dược rồi điều tức. Trên quảng trường lại có đệ tử khiêng xuống chừng hơn hai mươi cỗ thi thể. Người tiếp tục dự thi còn lại lúc này chỉ có một ngàn ba trăm người. Trên quảng trường to lớn lúc này nhân số càng ngày càng ít.
Trong vòng một ngày, Lục Thiếu Du không ra tay một lần nào, đều tu luyện linh kỹ. Cảnh tượng này khiến cho đám người trên đài cao vô cùng kỳ quái.
Ngày hôm nay đệ tử đại môn đại phái cũng không có động tĩnh gì, tất cả đều đang đợi thời điểm ra tay thích hợp.
Ngày thứ ba lại trôi qua. Khi thời gian ngưng chiến của ngày thứ ba tới, thì lại có hơn chục cỗ thi thể được khiêng xuống. Mà lúc này số người còn lại trên quảng trường chỉ còn chín trăm người.
Ngày thứ tư lặng lẽ tới. Sáng sớm, mọi âm thanh dường như biến mất. Sắc trời tờ mờ sáng, màn đêm chậm rãi biến mất. Ánh sáng ban mai xuất hiện dường như đang chậm rãi đánh thức những sinh linh ngủ say.
Đầu mùa đông, không khí lúc này bắt đầu se lạnh. Bầu trời trong xanh, trên quảng trường bên ngoài thành Cự Giang lúc này xuất hiện một mảnh sương mù nhu hòa. Trên những hòn đảo bốn phía lúc này như đều được một màu trắng bao phủ, sương mù trắng phau bao phủ chung quanh, vô c*̀ng mông lung.