- Ngại quá, ta không nghĩ tới một thành thực lực của ta ngươi cũng không tiếp được. Đem ngọc giản giao cho ta, ngươi không phải là đối thủ c*̉a ta.
Nghe tiếng kêu thảm thiết của người thanh niên đánh lén kia, thanh niên áo xám lúc này trên mặt hiện lên vẻ mặt xấu hổ.
- Ta đầu hàng, ta đầu hàng.
Giấc mộng của Vũ Tướng cửu trọng này nhanh chóng tan vỡ, nhanh chóng móc ra ngọc giản của mình.
Phanh Phanh...
Thanh âm bạo liệt cả không gian phía trên quảng trường hội tụ, xen lẫn không ít thanh âm đầu hàng. Lúc này cũng có không ít tiếng k** r*n, không ít người bị thương. Cả quảng trường thành một mảnh hỗn loạn, trong đó người chết cũng không phải là ít.
Trên thính phòng ở Bình Nham đảo, lúc này cũng có gần mười vạn người đứng xem, trong đó có một nửa là người đi cùng người dự thi tới đây, một nửa khác là tự mình bỏ ra kim tệ để tới quan sát.
Không ngừng có người chết đi, trên thính phòng, những người đi cùng lúc này đều lo lắng không thôi. Trong quảng trường hỗn loạn này, bọn họ thậm chí còn không có cách nào nhìn rõ mọi việc bên trong.
Trước quảng trường, đám đệ tử đại môn đại phái kia dường như vẫn chưa có ý định động thủ, cả đám đều đang nhắm mắt dưỡng thần. Dường như trong lòng bọn họ đều nghĩ, lúc này tuyệt đối không phải lúc bọn họ ra tay.
Trên đài cao, trong đội hình những đại môn đại phái kia, ánh mắt của tất cả mọi người đều chăm chú nhìn xuống phía dưới. Đối với những sơn môn được mời lên đây, bọn họ đã sớm biết rõ quy tắc trong tràng thi đấu. Đối với đám người Lữ Chính Cường, Vân Khiếu Thiên, Gia Cát Tây Phong, Cổ Kiếm Phong, Doãn Ngạc mà nói, loại quy tắc này bọn họ đã biết từ ba mươi năm trước.
Tam tông tứ môn, Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang, Tứ các Tứ đảo, lúc này tất cả mọi người đều đang thấp giọng nghị luận.