Thế nhưng nhìn thấy Lục Thiếu Du một chưởng trực tiếp đánh chết đối thủ, hắn đâu còn dám đánh lén nữa. Trong lúc sắc mặt đại biến, muốn thu hồi công kích thế nhưng rốt cuộc đã không kịp.
Cùng lúc đó, một đạo trảo ấn đỏ rực xuyên qua gợn sóng trong không gian trực tiếp theo một đao kia bắt lấy.
Thanh niên này muốn rút đại đao lại, thế nhưng đại đao dường như lại không nghe sự điều khiển của hắn, trong nội tâm hắn vô cùng kinh hãi.
Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống, tâm thần khẽ động. Một cỗ ám kình cực lớn nhanh chóng tuôn ra. Mà thanh niên Vũ Tướng thất trọng kia đâu có sức phản kháng, nhanh chóng nhận kết cục giống như người thanh niên trước. Đan điền bị nghiền nát. Cả người mất đi sinh cơ. Hai người chết đi đều không quá ba giây, căn bản không có cơ hội hội đầu hàng đã bị Lục Thiếu Du đánh chết.
Đánh chết hai người thế nhưng ngay cả mí mắt Lục Thiếu Du cũng không đổi. Đối phương không hô đầu hàng, hắn cũng không tính là phạm quy. Lục Thiếu Du vô cùng nhẹ nhõm thu hai khối ngọc giản vào trong tay. Đạt được hai điểm tích lũy. Tất cả mọi người c*̃ng đã nhìn thấy Lục Thiếu Du nhẹ nhõm đánh chết hai Vũ Tướng, tuy rằng Lục Thiếu Du thu liễm khí tức, không bộc lộ ra tu vi Linh Vương, thế nhưng người chung quanh c*̃ng biết Lục Thiếu Du khó dây vào, căn bản không tiếp tục công kích hắn mà chỉ rời ra xa.
Đại chiến trên quảng trường đã nổ ra triệt để, từng thanh âm bạo liệt, xé gió giống như tiếng sấm vang lên trong không trung. Vì điểm tích lũy trên ngọc giản, lúc này mọi người đã bắt đầu giao thủ. Bất quá ở trong đó cũng có không ít người không động thủ. c*̃ng không có ai dám đi tìm bọn họ động thủ. Chính là đám đệ tử đại môn đại phái dự thi, đối với những người này, những người khác ngược lại có chút cố kỵ, cho nên tuyệt đối không dám đơn giản dây vào.