- Ha ha.
Gia Cát Tây Phong mỉm cười, có thể nói được gì nữa đây, sợ là tất cả mọi người ở đây đều nghe hiểu cả rồi, nhưng có một số lời cũng chỉ có thể bóng gió chứ không thể nói thẳng ra được.
- Lần tranh tài tuyển chọn thập đại cường giả trẻ tuổi này, không ngờ Tam Tông Tứ Môn lại để bụng như vậy, các vị chưởng môn đều tới hết cả.
Công Tôn Hoá Nhai của Hóa Vũ Tông nhìn thấy mấy vị chưởng môn của Tam Tông Tứ Môn thì ánh mắt loé lên rồi nói.
- Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang chẳng phải cũng như vậy hay sao, đều đến hết cả mà.
Duẫn Ngạc của Vạn Thú Tông một thân trường bào màu màu vàng da thú, thân hình thô to, ngước mắt lên nhìn, liền liếc đám người của Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, trong lúc vô hình còn mang theo một cỗ khí thế cường hãn.
- Đường đường là Vạn Thú Vương, đứng thứ tư trong thập đại cường giả lần trước, lần này đệ tử trong môn của ngươi không biết liệu có thể tiến vào được tới vòng thứ mấy đây.
Đồng Quy Tinh nói.
- Vậy thì phải xem Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang có bao nhiêu đối thủ đủ sức cạnh tranh cái đã, lần trước tiếc thay cho Đồng giáo chủ không thể tiến vào mười thứ hạng đầu, không biết lần này đệ tử trong giáo của ngươi có thể tiến vào được mười hạng đầu hay không nữa.
Tên Duẫn Ngạc này tuy rằng nhìn qua có vẻ th* t*c không thôi, nhưng khi nói chuyện lại lộ ra một cỗ khôn khéo cẩn thận, ẩn theo chút ngấm ngầm hại người, mấy kiểu tranh giành của Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang và Tam Tông Tứ Môn đã là chuyện diễn ra từ rất lâu. Lời của Duẫn Thâm cũng âm thầm ám chỉ thực lực của Đồng Quy Tinh không đủ, lần này nếu như đệ tử trong giáo của hắn vẫn không thể tiến vào được thập cường thì coi như mất hết cả thể diện.
- Xem ra lần này Vạn Thú Tông rất chắc chắn đây, ta muốn xem thử đệ tử của Vạn Thú Tông biểu diễn ra làm sao, cũng tiện cho bên ta học tập một phen.