- Dạ!
Lục Thiếu Du gật đầu đáp, định tiếp tục hỏi thì thanh âm sư phụ đã biến mất.
Sau một lát, hắn lại tiếp tục tập luyện Huyễn Diễn đao trận, dù sao hắn cũng đã có đầy đủ điều kiện.
Núi non chập chùng, dãy kiến trúc mênh mông vô bờ, nơi nơi là một mảnh trời thu, không khí thanh tân mát mẻ.
Xa xa có một quảng trường nguy nga, có một biểu tượng như xuyên thủng trời cao, đó chính là Thiên Kiếm môn.
Hô!
Bên trong Thiên Kiếm môn, vài đầu yêu thú phi hành phóng lên cao, nháy mắt bay ra Thiên Kiếm thành, trên lưng có hơn trăm thân ảnh, sau lưng đeo trường kiếm, mà ở trên lưng yêu thú lục giai phía trước chỉ có vài thân ảnh, người đứng đầu mặc trường bào màu lam, lộ ra khí thế bất phàm, khoảng chừng năm mươi tuổi, mà trên lưng hắn mang theo thanh kiếm bản rộng vàng óng.
Người này chính là chưởng môn Thiên Kiếm môn Cổ Kiếm Phong, đứng bên cạnh hắn còn có một lão giả tóc bạc khoảng sáu mươi tuổi, là trưởng lão Cổ Phong, vẻ mặt tang thương, tràn đầy nếp nhăn như vết kiếm, sau lưng mang một thanh kiếm dài ba xích, thân kiếm không chút trang sức, chỉ dùng mảnh vải xám trắng bao phủ, làm cho người ta có cảm giác thật cổ xưa.
- Nhược Lan, con mới xuất quan, nhân dịp này nên điều tức kiên cố tu vi một chút, lần này vi sư hi vọng con tiến vào trước mười, mục tiêu là trước ba.
Cổ Kiếm Phong nhìn nữ tử tuyệt mỹ mặc áo tím nói.
- Sư phụ, đệ tử sẽ làm hết sức, nhưng không biết lần này còn xuất hiện cường giả nào khác hay không!
Nguyên Nhược Lan nói.
Nguyên Nhược Lan ngẩng đầu, nhớ tới kết quả trong đại hội tam tông tứ môn ngày trước, không khỏi thở dài, mấy năm qua nàng vẫn luôn bế quan, chỉ hi vọng có một ngày chiến thắng Lăng Thanh cùng Lục Thiếu Du, nhưng lần này chính nàng cũng không biết kết quả như thế nào.