Trong lòng Lục Thiếu Du mừng như điên, đi quanh khắp phòng, nơi này còn có hơn năm mươi bộ vũ kỹ huyền cấp cao giai cùng linh kỹ, nhưng không nhìn thấy địa cấp, dù sao địa cấp không thể tùy tiện phục chế, chỉ sợ là Vũ tôn cũng không làm được.
- Đan dược thất phẩm cao giai!
Đan dược thất phẩm cao giao thật không ít, làm trong lòng Lục Thiếu Du run rẩy tới chết lặng.
Ánh mắt hắn rơi xuống một hộp gấm tử kim sắc, hộp gấm không lớn, vừa cầm lấy sau thoáng do dự hắn lại mở ra, nhất thời một trữ vật giới chỉ hiện lên trong mắt.
Khi hắn vừa kiểm tra giới chỉ, một tia cấm chế thật lớn bắn ngược, trực tiếp chấn khai, cỗ lực lượng cấm chế thật lớn này hiện tại hắn còn chưa cách nào phá bỏ.
- Lão đại, làm sao vậy?
Tiểu Long ngẩn ngơ, Lục Thiếu Du lập tức thu giới chỉ kia vào, nói:
- Không có gì, chúng ta đi ra ngoài đi, không biết thời gian đã qua bao lâu!
Dứt lời hắn lập tức kết xuất thủ ấn.
Trong không gian yên tĩnh, khi áp lực tiêu trừ, chúng yêu thú kinh hãi nhìn vào tòa kiến trúc thật lớn, mà ánh mắt Huyết Mị cũng nhìn chăm chú.
Sau một lát Huyết Mị chợt thở dài, đang định rời đi, bỗng dưng kiến trúc khổng lồ chợt lay động, nhất thời làm khuôn mặt Huyết Mị biến thành khẩn trương.
Oanh long long!
Cả tòa kiến trúc vô cùng khổng lồ bỗng nhiên chao đảo, thanh âm oanh long như động đất, nhìn qua giống như đất rung núi chuyển, nhanh chóng lan tràn.
- Sao lại thế này!
Huyết Mị nghi hoặc nhìn chằm chằm, không ít yêu thú linh thú đều kinh ngạc, gần đây trong kiến trúc kia thật sự phát sinh quá nhiều động tĩnh.
Oanh!
Tiếng nổ tung kh*ng b*, ầm ầm vang vọng, kiến trúc run rẩy lên, nháy mắt đã hiện ra những khe nứt lớn cỡ ngón cái.
Oanh!
Lại một tiếng nổ vang, những khe nứt kia nhất thời biến thành rậm rạp.