- Chư vị miễn lễ!
Lục Tâm Đồng nói, hành lễ với Đông Vô Mệnh:
- Sư phụ, Oánh tỷ.
- Tâm Đồng, con muốn tham gia trận thi đấu, con nắm chắc sao?
Nhìn đệ tử, sắc mặt Đông Vô Mệnh vui vẻ, lập tức hỏi, hắn biết thực lực của đệ tử, nhưng muốn tham gia cuộc thi đấu, chỉ sợ còn có chút không đủ, không phải vì thiên phú không được, chẳng qua là vì tuổi nhỏ, đợi thêm một thời gian hẳn không thành vấn đề.
- Sư phụ, ngài cảm thấy đủ rồi chưa?
Lục Tâm Đồng nhíu mày, thủ tấn kết xuất, linh hồn lực lan tràn, Xích Kim Độc Chu tản ra hào quang yêu dị, ngay lập tức một hồn anh màu đen nho nhỏ xuất hiện sau đầu nàng.
Hồn anh vừa ra, linh hồn lực ngập trời bao phủ, những người đột phá Vũ vương như Thanh Hỏa lão quỷ nhất thời cảm giác linh hồn bị áp chế, người có thực lực thấp đã bắt đầu run rẩy lên.
Giờ khắc này mọi người kinh hãi, đã ngưng tụ hồn anh thì chính là tượng trưng cho linh vương Vũ vương, mà vị tiểu thư này còn chưa đầy mười tám tuổi, đã trở thành linh vương!
- Tâm Đồng, con... Con đột phá linh vương!
Đông Vô Mệnh kinh ngạc, há hốc miệng kêu lên, hắn không thể tin được đệ tử của mình đã đột phá linh vương, chỉ mới một năm lẻ bốn tháng, nhưng việc đã xảy ra trước mắt khiến cho hắn không thể không tin.
- b**n th**, thật b**n th**!
Nhóm cường giả đưa mắt nhìn nhau, trong lòng họ đều cho rằng khả năng tu luyện của Lục Tâm Đồng còn b**n th** hơn cả chưởng môn.
- Phải, con nghiên tập Thiên Độc kinh, tiến bộ cực nhanh, hơn nữa được sư tôn truyền thừa, tốc độ dĩ nhiên nhanh hơn một ít.
Lục Tâm Đồng nói, thu lại thủ ấn, hồn anh thu vào trong cơ thể, linh hồn uy áp khôi phục, trong đại điện đã có người tuôn mồ hôi.
- Tốt, tốt!
Đông Vô Mệnh lập tức đứng lên: