- Muội lo lắng Thiếu Du sẽ xảy ra chuyện, muội luôn có dự cảm bất tường.
La Lan thị lộ vẻ lo lắng, liên hệ mẫu tử vô hình làm bà càng thêm sốt ruột.
- Không đâu, hắn đi tới một bước này vẫn không xảy ra sự cố, nhất định là không, muội sinh đứa con trai giỏi thôi.
Lục Trung dìu La Lan thị ngồi lên ghế.
- Cũng là con của huynh, dòng máu trên người hắn là của huynh!
La Lan thị nói.
Thời gian chậm rãi trôi qua, bên trong không gian lôi đình không ngừng đánh xuống, dựa theo một loại quy luật huyền ảo, vẫn luôn lặp đi lặp lại một động tác.
Lục Thiếu Du tỉnh lại, nghiêm khắc mà nói hắn còn chưa tỉnh, nhưng ý thức đã khôi phục, bởi vì lúc này hắn đã hoàn toàn không còn thân thể, chỉ có ý thức linh hồn bắt đầu thanh tỉnh.
Lục Thiếu Du vừa tỉnh táo lại, nhất thời cảm giác trong đầu đau đớn cực độ, là loại đau đớn xâm nhập linh hồn, sau một lát hắn muốn mở mắt, lúc này mới phát hiện mình đã không còn nhìn thấy, bốn phía đều là u tối, tựa như hỗn độn, mình rơi vào trạng thái như thế giới mới sinh ra.
- Ta làm sao vậy, ta còn chưa chết, nhưng đây là nơi nào, là chuyện gì xảy ra...
Một loạt nghi vấn hiện lên trong đầu hắn, Lục Thiếu Du chỉ nhớ được trên trăm đạo lôi đình đánh xuống, tận mắt chứng kiến thân thể mình nổ thành một đoàn thịt nát, máu tươi tuôn tràn, hẳn đã phải chết không nghi ngờ.
Giờ phút này Lục Thiếu Du nghĩ thầm, chẳng lẽ mình còn chưa chết mà lại tiếp tục xuyên qua?
Sau một lát hắn chợt phát hiện linh hồn lực của mình vẫn còn, trong lòng vừa vui mừng lập tức thi triển linh hồn lực quan sát, sau một lát hắn hoàn toàn kinh ngạc, hết thảy trong không gian hắn đều hiểu như lòng bàn tay, võ đan, hồn đan, thân thể lại hoàn toàn tách biệt ra, điều này thật sự quỷ dị, quỷ dị làm người không thể tưởng tượng nổi, mà loại trạng thái này hắn vẫn còn chưa chết, còn có tiểu Long đang được mai rùa bảo hộ lơ lửng cách đó không xa.