- Chúng ta phải đi ra ngoài!
Lữ Chính Cường nói.
- Nhưng chưởng môn làm sao bây giờ, chưởng môn còn chưa đi ra đâu!
Thanh Hỏa lão quỷ nói.
- Đi ra ngoài trước đi, tới lúc đó tiếp tục nghĩ biện pháp!
Vân Tiếu Thiên nói.
- Toàn bộ đệ tử Phi Linh môn đi ra ngoài trước, miễn cho lưu lại bị nhốt ở đây, đi ra ngoài mới có thể nghĩ biện pháp!
Đông Vô Mệnh cắn răng nói, mệnh lệnh mọi người rời đi.
Người của Phi Linh môn bất đắc dĩ rời khỏi, trong lòng đều hiểu được lưu lại cũng vô dụng, bị nhốt trong này chỉ còn chịu chết vô ích.
Xuy!
Ánh trăng bao phủ kiến trúc khổng lồ, sương mù thổi tan, một mảnh hào quang hiện lên, diện tích càng lúc càng lớn, xen lẫn thiên địa năng lượng dày trọng, giống như một tầng cương tráo bao phủ xuống.
- Tinh Nguyệt đại trận khôi phục, mọi người mau lui lại!
Từng thanh âm kinh hô truyền ra, mọi người cấp tốc lao ra, bị nhốt trong này chỉ còn con đường chết.
Nhóm người Lữ Chính Cường, Công Tôn Hóa Nhai đều vội vã rời khỏi, thoát khỏi không gian nhanh như chớp.
Oanh long long!
Cả Đoạn Thiên sơn mạch đều vang lên đinh tai nhức óc, quang mang cùng ánh trăng hô ứng phóng lên cao, bao phủ cả dãy núi non liên miên khôn cùng.
Một đạo quang quyển cực lớn từ trên chín tầng trời áp xuống, trực tiếp bao phủ cả dãy núi, từng thân ảnh nhanh chóng thoát thân bay ra.
Quang quyển càng ngày càng nhỏ, một đạo huyết sắc thân ảnh đứng lặng tại chỗ vẫn chưa rời đi.
- Huyết Mị, ngươi còn không đi!
Bạch Linh kêu lên.
- Chủ nhân bị vây ở trong này, ta muốn chờ chủ nhân, dù sao ta vốn sống ở nơi đây, các ngươi đi thôi, không cần để ý tới ta!
Huyết Mị nói, đã bị bố trí Huyết Hồn Ấn, từ tận sâu trong linh hồn sẽ tuyệt đối trung thành với chủ nhân, hiện tại chủ nhân sinh tử không rõ, nàng sẽ không rời đi.