- Mau, nơi này sụp đổ rồi, mau đi ra ngoài trước!
Mọi người đều xông ra ngoài, không ai muốn bị nhốt lại nơi này.
Sưu sưu!
Đoàn người dừng cuộc hỗn chiến, mỗi thân ảnh hóa thành tia chớp lao nhanh ra.
- Đó là cái gì!
Đúng ngay lúc này ánh mắt Lục Thiếu Du dừng trên vách tường xa xa, lúc này trên vách tràn ra một cỗ quang mang khác thường.
- Thiếu Du, mau lui lại!
Thanh âm Bạch Linh truyền tới.
- Ngươi lui trước đi, nhanh!
Lục Thiếu Du nhìn thẳng lên vách đá, phảng phất như nơi đó sắp có hung vật phá vách lao ra, trong lòng vô cùng hiếu kỳ muốn đi xem một phen.
Oanh long long...
Cả thạch thất bắt đầu sụp đổ, đá vụn nện xuống, dần dần tới đá lớn, đá lớn hơn trăm thước trực tiếp rơi xuống, tiếng oanh long vang lên bên tai không dứt.
- Chủ nhân, nếu không đi ra ngoài thì không kịp nữa!
Huyết Mị cũng nói.
- Lão đại, đó là cái gì, khí tức có chút quái!
Tiểu Long run lên, nhìn chằm chằm lên vách tường.
Lục Thiếu Du càng cảm thấy bên trong vách tường có điều gì đó bất phàm, nhưng không biết là nguy hiểm hay cơ duyên, phỏng chừng do Huyền Thiên môn lưu lại, chỉ sợ họa phúc cùng theo, nhưng hiện giờ Lục Thiếu Du không biết mình có nên đổ bạc hay không, vạn nhất không có bảo vật thật sự uổng phí đi mạo hiểm.
Sưu sưu!
Từng thân ảnh rời khỏi cửa đá, thậm chí cả thông đạo cũng chao đảo kịch liệt, đá vụn bắt đầu tuôn xuống, giống như cả không gian sắp bị sụp đổ.
- Chưởng môn, mau lui lại, chỉ sợ cả tòa kiến trúc này sắp đổ sụp!
Bên ngoài cửa đá, nhóm người Bạch Oánh đã xông ra, mà cửa đá đã sắp rơi xuống được hơn phân nửa.
- Đông lão, Oánh tỷ, mau dẫn mọi người rời khỏi đây, đây là mệnh lệnh!
Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống nói, lần đầu tiên dùng ngữ khí ra lệnh nói chuyện với mọi người, cả tòa đại điện đã biến thành đống hoang tàn, Lục Thiếu Du cũng hiểu được Huyền Thiên môn lưu di bảo ở đây, chỉ sợ cũng không có lòng tốt, làm sao dễ dàng cho người khác lấy đi bảo vật, đổi lại là hắn cũng sẽ không làm như thế.